Array
(
[text] =>
Vẫn là nhạc mới của Bống iuu
___________________________________
Hôm nay vẫn là một ngày bình thường như bao ngày bình thường khác.
Chỉ có Đăng Dương là thấy Minh Hiếu hơi là lạ.
Hôm nay Minh Hiếu làm sao ấy?
Đăng Dương và Minh Hiếu cùng là học sinh đội tuyển toán quốc gia. Chỉ có 2 người thôi vì những người khác đã bị loại hết. Chiều nay có lịch học đội tuyển, Minh Hiếu và Đăng Dương sẽ học cùng nhau.
Một lớp học trống trải, thầy bận dạy lớp khác nên chỉ có 2 người tự học.
Minh Hiếu là một người hướng nội, nhưng sợ cảm giác cô đơn và thích trò chuyện cười đùa với người khác, nên bình thường sẽ ngồi cùng Đăng Dương, cũng thuận tiện cho việc thảo luận bài.
Nhưng hôm nay khác.
Đăng Dương đến lớp, thấy Minh Hiếu ngồi bàn đầu một mình thì đi thẳng tới chỗ bên cạnh ngồi.
Chẳng nói chẳng rằng, Minh Hiếu đang đọc sách liền gom đồ xuống bàn cuối lớp ngồi.
Đăng Dương thấy lạ, quay xuống hỏi tại sao thế, Minh Hiếu chỉ đáp đúng một từ “Thích”.
Thật ra không có người bên cạnh nói chuyện cùng Minh Hiếu cũng cảm thấy trống trải, nhưng cậu quyết định rồi, không có người trò chuyện cũng chẳng sao, cậu đến để học mà. Cậu ghét Đăng Dương.
Thấy người nọ không có ý muốn tiếp chuyện, Đăng Dương cũng biết điều không làm phiền nữa.
Mà chả phải đâu. Tại hắn chảnh cún đấy=))) Hắn nghĩ là Minh Hiếu hôm nay mệt hay sao đấy, không thích giao tiếp thì thôi. Được nói chuyện với ngồi cùng học bá bóng rổ là phước đức đấy, người ta tìm cách tiếp cận còn không được. Cậu không cần thì thôi, hắn đây chả cần phải đi tìm ai.
Nhưng cái thói hoạt động tay chân của hắn không yên. Hắn ngồi im một chỗ, không có ai trò chuyện liền thấy chán, ngứa ngáy trong người. Bèn kiếm đại 1 cớ xuống phá Minh Hiếu.
– Minh Hiếu! – Đăng Dương đi xuống gõ lên bàn cậu, tay còn lại thuận tiện để 1 tờ giấy lên bàn.
…
Hoàn toàn im lặng. Minh Hiếu không trả lời, cũng không có động tĩnh gì thể hiện sự hồi đáp đến Đăng Dương.
– Giúp tôi giải đề Tiếng Anh này đi. – Hắn thấy cậu không trả lời thì nói tiếp.
Sao Đăng Dương giỏi thế mà phải hỏi bài Minh Hiếu nhỉ? Ôi, Đăng Dương dở nhất là ngôn ngữ đấy. Nói Tiếng Việt thôi còn ngắc ngứ thì đâu ra mà học được Tiếng Anh. Điểm hắn chỉ được tầm 5-6 điểm đã là cao rồi. Bình thường hắn điểm cao là do biết trước đề, hoặc là giáo viên cho điểm. Hắn là học sinh giỏi quốc gia, rồi còn đại diện trường đi thi thể thao, những đặc ân đấy chẳng phải lạ gì.
– Không rảnh. – Minh Hiếu cuối cùng cất tiếng, nhưng vẫn không hề có dấu hiệu chuyển động người để phản hồi Đăng Dương.
– Ghét tôi thì nói. Không phải như thế. – Đăng Dương bực nha. Đã hạ mình chủ động xuống tìm rồi, Minh Hiếu cậu vậy mà lại tặng hắn mấy cân bơ.
– Ừ tôi ghét cậu. Cậu để tôi học được chưa? – Cậu vẫn cắm đầu vào quyển sách, hoàn toàn không có ý cần Đăng Dương.
– Được. Cậu nhớ lời! – Đăng Dương nhà ta không ngờ lại có ngày này. Bình thường không ai dám ghét cậu ra mặt đâu, Minh Hiếu là người đầu tiên đấy.
Rồi, Minh Hiếu đã vậy đừng trách Đăng Dương nhé!
Thế là từ hôm đấy Minh Hiếu tuyệt đối không đoái hoài gì đến Đăng Dương, lúc nào cũng có ý né hắn. Đăng Dương tức điên.
Đăng Dương vậy mà bị người ta ghét, còn né ra mặt, thấy hắn ở đâu là né đấy, y như né cái thứ rác rưởi gì đấy vậy. Bực nha.
Hắn là một đứa lớn lên chưa sợ ai vì học tốt không ai đụng vào, cha mẹ thì yêu thương. Lần đầu tiên hắn bị hắt hủi đến thế. Đã thế, Đăng Dương này cho Minh Hiếu cậu biết mặt!
Hắn viết đơn xin chuyển sang lớp cậu, đòi học với cậu với lí do thảo luận bài đội tuyển để chọc tức lại cậu. Hắn là học sinh ưu tú, không có lẽ gì không được đáp ứng yêu cầu nhỏ vậy cả.
Trong lớp, Minh Hiếu ngồi cùng bàn với Bảo Khang, tất nhiên không có chỗ cho hắn. Hắn chỉ đành ngồi dãy kế bên.
Hắn học giỏi nên cũng hiểu chuyện, không làm gì ghê gớm chỉ là muốn xin học cùng lớp cậu xem cậu sẽ né tránh hắn kiểu gì.
Hắn không ngờ tới, Minh Hiếu bình thường tuy không nói nhiều lắm nhưng rất ấm áp dễ thương nay lại lạnh lùng, xa lánh hắn đến lạ. Vuốt mặt cũng phải nể mũi, nhưng cậu không. Cậu thẳng mặt thể hiện ý không ưa hắn.
Thấy hắn ở đâu liền sẽ không lại chỗ đấy. Đang ngồi nói chuyện với bạn thấy hắn lại gần liền sẽ kéo bạn rời đi. Hắn đi ngang qua liền sẽ nghiêng người né hết sức có thể.
Hắn tức không? Tức chứ, nhưng không làm gì được. Đang chơi với nhau rõ bình thường, chẳng làm gì sai tự nhiên bị người ta ghét với bơ như thế, không tức mới lạ. Hắn muốn hỏi cậu cho rõ ngọn ngành nhưng cái tôi của hắn cao lắm, hắn không làm đâu.
Đăng Dương hắn sẽ cố tình xuất hiện trước mặt cậu, hắn không chịu thua đâu. Rồi sẽ tìm cách quậy cậu học, mách lẻo vài ba chuyện linh tinh.
Cậu thì không quan tâm, chỉ thấy hắn thật trẻ trâu.
Cậu và hắn cùng trong câu lạc bộ âm nhạc. Năm ngoái cậu và hắn được lên dự hội nghị thành phố và biểu diễn 1 bài nhạc ở đấy, nhưng hắn bận chỉ có mình cậu đi. Hôm đấy loa hỏng khiến mọi thứ dở tệ mặc dù cậu đã cố hết sức.
Năm nay chỉ có mình hắn được giáo viên chủ nhiệm cử đi. Hôm cậu nghỉ học, giáo viên chủ nhiệm đến nói với Đăng Dương rằng ” Em hát đàng hoàng nhé, không tin tưởng thằng Hiếu được đâu.” Bảo Khang nghe thấy, về liền kể Hiếu nghe.
Minh Hiếu biết hôm đấy mình đã làm không tốt, nhưng cậu còn chưa được thử mic thử loa lần nào, bài đấy còn khó hát nữa, cậu có muốn mọi chuyện xảy ra như vậy đâu. Năm nay cậu đã không phản đối việc mình không được biểu diễn rồi, có đi hát đâu mà cô phải lôi ra nói như thế? Giáo viên này có vẻ không thích Minh Hiếu lắm, luôn nghe các sự việc về cậu từ 1 phía mà không hiểu ngọn ngành liền sẽ áp đặt lên cậu, để ý là sẽ thấy giáo viên này có ý không ưa Minh Hiếu. Việc này khiến Minh Hiếu khá buồn.
Hôm Đăng Dương đi hội nghị về, có người quay hắn lúc hát rồi gửi vào nhóm lớp. Loa đã được thay mới, không có sự cố nào, bài hát Đăng Dương phải hát cũng thuộc dạng dễ hát hơn. Vô số lời khen dành cho hắn, khiến cậu vô cùng tủi thân.
Hôm đấy cậu than thở với Bảo Khang và nhóm bạn thân, nhưng có vẻ họ không muốn nghe cho lắm. Họ cho rằng đó là chuyện bé xíu, bảo Minh Hiếu đừng nghĩ nhiều.
Nhưng Minh Hiếu là người luôn nghĩ nhiều, chuyện bé hay lớn cũng đều sẽ suy xét từng tí một. Bạn bè như vậy khiến cậu càng tủi thân.
Cậu muốn có ai đó để tâm sự và thấu hiểu mình, nhưng không có ai.
Bảo Khang và đám bạn hay trò chuyện có vẻ không cần cậu. Cậu không chủ động tìm họ thì họ cũng không tìm cậu. Cậu dù buồn nhưng không muốn chủ động tìm kiếm sự an ủi từ họ nữa. Người ta không cần cậu thì thôi, cậu sẽ không cầu xin sự quan tâm từ người khác.
Khoảng thời gian đó cậu tách mình khỏi các hội nhóm. Đến lớp sẽ chỉ ngồi một chỗ xem mọi người tụ tập. Không ai tìm đến cậu. Điều đó khiến cậu buồn, nhưng chẳng thể nói với ai. Bố mẹ không, bạn bè không ai thực sự cần, Minh Hiếu sống như vậy, buồn vui đều sẽ giữ trong lòng, không chuyện trò với ai. Cậu tách mình khỏi mọi người. Nhưng đôi lúc lại tủi thân vì bị bỏ rơi và tự hỏi liệu bản thân có thực sự muốn như vậy không? Cậu ghét bị bỏ rơi lắm.
Minh Hiếu buồn chuyện bạn bè, lúc nào cũng đắn đo có nên tìm kiếm tình bạn không, thỉnh thoảng lại cảm giác bị bỏ rơi rồi buồn. Tâm trạng lúc nào cũng tệ, thành tích học tập cũng theo đó mà sụt giảm, khiến bố mẹ càng khiển trách.
Cậu rất buồn. Không thể nói với ai.
—————————————————–
[text_hash] => 01d65b7e
)