Array
(
[text] =>
Gió nhẹ nhàng lướt qua gò má, tôi quay đầu nhìn về phía người đàn ông bên cạnh, anh bình tĩnh nhìn chăm chú và phương xa, trên mặt vẫn không nhìn thấy biểu hiện gì. Nghiêng đầu tôi vẫn có thể nhìn thấy Thiên Sinh Nha, tuy nó đã không còn tác dụng. Nhóm chúng tôi yên lặng đi trên không trung tiến lên, mơ hồ theo mà truyền đến mùi của Naraku. Tôi không khỏi nắm chặt nắm đấm, mọi chuyện rốt cuộc muốn kết thúc sao đây? Phía trước Kirara bỗng nhiên dừng lại, nó không ngừng giãy dụa, không hiểu tại sao lại nức nở.
“Sao vậy Kirara?” Âm thanh của Sango phát ra rõ ràng trong bầu trời đêm, tôi nheo mắt lại mơ hồ ngửi thấy một mùi quen thuộc. Con mắt tôi nhìn chăm chú vào phía trước, dần dần hai bóng người hiện ra càng rõ ràng. Kanna trợn to con mắt ngăm đen, trong ánh mắt không có một tâm tình, cô ta ôm tấm gương lẳng lặng đứng cạnh một cậu con trai. Cậu con trai buộc tóc cao, trên gương mặt đẹp trai của cậu bé lộ ra vẻ bất an, bọn họ bỗng dưng cứ đứng như vậy, chặn lại đường đi của chúng tôi.
“Kohaku!” Sango kinh ngạc thốt lên một tiếng liền muốn xông về phía trước, nhưng cánh tay lại bị Miroku tóm chặt lấy. Kohaku nhìn chăm chú vào Sango, trong đôi mắt sáng sủa bỗng né qua vẻ quyết tuyệt, một giây sau em ấy đã bay về phía Sango… Tôi theo bản năng nghiêng đầu, tay che ở trên bụng dưới. Một cánh tay ôm lấy bờ vai của tôi, theo tôi rơi vào lồng ngực ấm áp. Cơ hồ là đồng thời Sesshomaru mang theo tôi liên tục lùi về phía sau. Tôi đem đầu chôn ở trước ngực Sesshomaru, tay ôm lấy eo của anh, bên tai là tiếng đánh nhau… Tôi buông lỏng Sesshomaru ra, tay bưng kín lỗ tai của mình. Không biết qua bao lâu, không khí lưu động đã trở nên bằng phẳng. Mùi của Naraku theo gió mà đến hầu như nhỏ đến mức không thể ngửi thấy, trong nháy mắt đã biến mất. Chờ tôi lấy lại tinh thần, xoay người lại quét mọi người một vòng, có thể thấy được chỗ chúng tôi đứng đều bừa bộn, nhưng không thấy một cái bóng của Sango. Sesshomaru mang theo tôi đi tới một đỉnh núi trọc lốc.
Inuyasha quay lưng về phía chúng tôi, Kikyo nhẹ tay phủ sống lưng cậu ấy phảng phất là động viên cậu ấy, ở một nơi cách đó không xa, Sango ôm chặt Kohaku. Trên da lông của Kirara đã đầy vết máu, nó nức nở khóc vì Kohaku, từng giọt máu của Kohaku rơi xuống lông của Kirara. Tôi bình tĩnh nhìn bọn họ, nhưng đầu trống rỗng. Giờ khắc này trong nháy mắt, tôi bỗng nhiên không biết mình là ai, tại sao lại tồn tại trong thế giới này. Mùi máu tanh trong không khí càng ngày càng đậm, dần dần tôi chỉ có thể cảm nhận được yêu khí, chỉ là, bọn họ còn không kịp tới gần, Inuyasha đã vung Thiết Toái Nha tiến lên nghênh tiếp. Kikyo chậm rãi đi về phía Sango, một mảnh ngọc tứ hồn mang theo vết máu xuất hiện ở trong lòng bàn tay cô ấy. Kikyo không nói một lời, chỉ ngồi xổm xuống cầm lấy mảnh ngọc tứ hồn ấn về phía Kohaku.
Miroku đưa tay bắt được thủ đoạn của Kikyo. Sango giương mắt quay về phía Kikyo lắc đầu. Từ từ, Kohaku trong lồng ngực Sango không chảy máy nữa, bỗng nhiên Kirara dừng lại động tác. Kohaku lấy tốc độ mà mắt thường cũng không có thể thấy được biến mất không còn tăm hơi, không để lại chút dấu vết nào. Tôi còn tưởng sẽ có người khóc lớn, nhưng Sango đứng lên, nhấc mu bàn tay lau nước mắt một cái. Con mắt của cô ấy sưng đỏ, nước mắt trên mặt vẫn còn, trong ánh mắt mang theo kiên nghị tôi chưa từng gặp.
“Kagome, chỉ cần mảnh ngọc tứ hồn tập hợp, tất cả sẽ trở lại nguyên điểm đúng không?” Sango nhìn chăm chú vào con mắt của tôi, thật lòng bình tĩnh nói. Tuy là dùng kiểu câu nghi vấn, nhưng ngữ khí giống như khẳng định. Tôi gật đầu, cô ấy không nói thêm gì nữa xoay người đi về phía Kirara chỉ là vỗ nhè nhẹ nó, Kirara nhiều lần phảng phất đang thu xếp cái gì, cũng dừng lại sự nghẹn ngào. Một người một thú đứng ở nơi nào, nhưng lộ ra vẻ bi thương không nói rõ được cũng không tả rõ được.
#
Nhóm chúng tôi vẫn cấp tốc đi tới, nhưng chỉ càng thêm trầm mặc. Nên có người ngăn cản đường đi của chúng tôi, đều sẽ liệu vào thời điểm thích hợp nhất để nghênh chiến, phảng phất là đạt thành ăn ý nào đó. Theo càng ngày càng tiếp cận Naraku, người xuất hiện ngăn cản chúng tôi ngày càng nhiều. Tôi híp mắt, có quá nhiều chuyện tôi không làm rõ được. Luôn cảm giác giống như mình đã bỏ quên cái gì? Khi chúng tôi chiến thắng một phân thân của Naraku không ngoài ý muốn thu được một khối mảnh ngọc. Bây giờ, mảnh ngọc tứ hồn trong tay Kikyo hầu như đã khôi phục nguyên hình. Đến cùng Naraku đang suy tính chuyện gì? Là âm mưu sao? Tôi không xác định.
Màn đêm buông xuống, rốt cuộc chúng tôi dừng chân nghỉ ngơi. Tôi hít mũi, ở đây không khí rất trong lành, thậm chí không có mùi của yêu quái hay mùi của mãnh thú, nhàn nhạt lại có mùi hoa anh đào thơm ngát. Ngày qua ngày lại, quả nhiên lại đến mùa hoa anh đào nở rộ. Tôi không khỏi nhớ tới mấy năm trước tình hình tôi vừa tới đây. Vốn nên đã sớm kết thúc nội dung vở kịch lại vì tôi mà xảy ra sự cố. Ánh mắt tôi lưu chuyển, Kikyo và Inuyasha đứng sóng vai, Miroku đỡ vai Sango bên cạnh ngồi xổm xuống, tôi nghiêng đầu nhìn Sesshomaru ở bên cạnh, không biết tại sao tôi lại có ý nghĩ nếu như không phải vì sự xuất hiện của mình có lẽ bọn họ sẽ tốt hơn.
Kohaku sẽ chưa có lần nào chết, Sango và Miroku có thể sống hạnh phúc, Kikyo… Cô ấy tuy đã chết, nhưng dùng tính mạng của mình đổi cho Kohaku. Còn có chính là Inuyasha và A Ly… Vân vân. Những nội dung vở kịch tại sao lại thành ra thế này? Tôi nhớ từ lúc bản thân là của ai, căn bản không có những nội dung vở kịch này. Tôi giơ tay bưng cái trán, dùng lực lắc đầu. Muốn bỏ qua những suy nghĩ này, nhưng trước mắt của tôi xuất hiện từng cảnh tượng, là liên quan tới mỗi người. Cuối cùng, hình ảnh dừng lại ở cảnh tượng Sesshomaru và một thiếu nữ mỹ lệ đứng nhìn nhau, thiếu nữ rất đẹp, mặc một bộ truyền thống tôi quen thuộc, hình như đây là lần đầu tiên anh đưa tôi bộ này…
“Kagome, đã lâu không gặp!” Một âm thanh quen thuộc lại xa lạ vang lên, tôi theo tiếng nhìn lại, đó là khuôn mặt quen thuộc, một cái tên từ trong đầu tôi hiện lên, Hojo Nhất Chân… Nhưng tại sao cậu ấy lại trang điểm phong cách thời chiến quốc? Làm sao có khả năng? Sesshomaru nghiêng người chắn trước mặt tôi, tôi có thể cảm nhận được sát khí trên người anh, trán của tôi chặn lại sống lưng của anh, toàn bộ trọng lượng đều dựa vào người anh.
“Này Kagome, cô biết người này sao?” Âm thanh không vui của Inuyasha xuất hiện ở bên tai, tôi gật đầu, lại lắc đầu.
Bỗng nhiên có một tiếng cười truyền đến, theo là một giọng nữ dễ nghe, “Ồ, là các bạn của anh đến chơi à?” Tôi theo tiếng kêu nhìn lại, trong nháy mắt ngây ngẩn cả người, đoa là khuôn mặt cực kỳ giống tôi. Tôi nhìn về phía Kikyo, ánh mắt của cô ấy cũng đối mặt với tôi, bốn mắt nhìn nhau thời khắc, ở trong mắt của cô ấy tôi đọc được cảnh giác.
“Ha ha, Kagome, không nhớ mình đã từng nói với cậu sao? Bên trong gia tộc của mình, bên trong tổ tiên còn có người tên là phu nhân Kagome. Mình còn không nghĩ là mình chính là vị tổ tiên ấy! Đây là vợ của mình, Hojo Kagome!” Hojo Nhất Chân mang theo nụ cười quen thuộc với tôi, ánh mắt nhẹ nhàng đảo qua cô gái bên cạnh, quay về tôi mỉm cười, phảng phất những người khác căn bản không tồn tại. Tôi không nhớ Hojo đã nói gì, cậu ấy tiếp tục nói,
“Đây là sản nghiệp của gia tộc Hojo, thật trùng hợp. Mấy ngày trước mình vừa mới mang theo phu nhân tới đây ở lại nơi này, không nghĩ tới sẽ gặp cậu. Không bằng cậu và các bạn của cậu theo mình về biệt viện đi.”
Tôi nhìn về phía Sesshomaru, anh không phủ nhận đứng thẳng, vẻ mặt bình tĩnh không nhìn thấy bất kì biểu hiện gì. Inuyasha phảng phất khinh thường căn bản không nhìn Hojo, cuối cùng vẫn là Miroku đi lên trước, cười hì hì nói, “Đã quấy rầy ngài rồi!” Hojo phất phất tay, không để ý tới cô gái bên cạnh đi lên đằng trước, cô gái quay về chúng tôi nở một nụ cười bước đi theo. Tôi và Sesshomaru yên lặng đi ở phía cuối, nhìn về phía Hojo đi ở trước.
“Sesshomaru, trên người cậu ấy có mùi Naraku à?” Tôi không xác định hỏi, Sesshomaru bất động thanh sắc lắc đầu. Tôi nheo mắt lại, với việc Hojo Nhất Chân bỗng nhiên xuất hiện tràn đầy nghi hoặc. Trong giây lát, tôi nghĩ tới Ayumi đã từng nói, Hojo Nhất Chân đột nhiên biến mất không có một chút tin tức. Lẽ nào cậu ấy thật sự cũng tới đây? Xuyên không là vì tổ tiên của cậu? Nhưng tại sao cô gái kia lại giống tôi đến vậy? Tôi và Kikyo giống nhau bởi vì chúng tôi có nguyên nhân, tôi không tin, trong thế giới này còn có cô gái khác giống Kikyo y như đúc.
Tôi vẫn không nghĩ ra được lí do, chúng tôi đi tới một toà đình viện, đứng ở cửa phóng tầm mắt về phía hai bên đi lại không nhìn thấy bờ. Hojo giơ tay gõ cửa, rất nhanh một tiếng cọt kẹt mở ra, một người đàn ông trung niên trang điểm người hầu quay về phía Hojo khom người xuống. Hojo giơ cằm lên, dùng một biểu hiện mà tôi chưa từng thâyd đi qua người đàn ông, chúng tôi nối đuôi nhau mà vào cùng. Người hầu này quay về chúng tôi nhìn thẳng, thậm chí tôi không cảm nhận được tâm tình của hắn. Có lẽ quá trái với lẽ thường. Nghĩ, tôi nhẫn không trụ quay đầu lại lần thứ hai đánh gia người đàn ông đó, chỉ sợ khi chúng tôi rời đi hắn sẽ đánh lén, hắn vẫn cúi thấp đầu, vẫn duy trì tư thế đó không nhúc nhích. Bỗng nhiên, tôi cảm nhận được khí tức của con người, tôi quay đầu phát hiện Hojo mang theo chúng tôi tới hành lang, một đám vú già quỳ lạy ở dưới đất. Cô gái phía sau cậu ấy chậm lại bước chân, ngẩng đầu đình chỉ sống lưng duy trì tư thế ưu nhã cất bước.
Tôi nheo mắt lại, bộ dáng của cô ấy cùng tôi đã từng hiểu rõ thời đại này người con gái không có chỗ nào không giống. Lẽ nào thật sự do tôi suy nghĩ quá nhiều? Nếu tôi có thể xuyên không, tại sao Hojo lại không thể? Nghĩ, nỗi lòng lo lắng trong tôi đã được thả lỏng. Cẩn thận ngẫm lại, cho dù là Naraku tác quái, lại có gì có thể lo lắng? Vốn là chúng tôi đang đi với cậu ấy, không phải sao?
Theo Hojo vào phòng, chúng tôi phân biệt ngồi quỳ chân ở hai bên, Hojo và vợ cậu ấy ngồi ở vị trí chủ vị. Cậu ấy phất phất tay, đã có người dâng trà. Mùi hương thơm ngát, lượn lờ tăng lên nhiệt khí, nhất thời khiến người ta cảm thấy khát nước.
“Các vị, đi đường đã lâu như vậy rồi, trước tiên uống trà đã. Đây là loại trà mới của nhà tôi, tôi đã sai người chuẩn bị đồ ăn.”
Nụ cười vẫn không rút đi trên mặt cậu ấy, cậu ấy giơ chén trà ra trước tiên uống một ngụm. Tôi quét mắt một vòng, mọi người cũng dồn dập nâng chum trà lên, ngay cả Inuyasha cũng không ngoại lệ. Tôi nâng chén trà đưa đến bên mép, trong nháy mắt, trước mắt tôi lại xuất hiện nhuyễn ảnh. Đều là thuộc về Sesshomaru và đứa bé tên là Rin, chỉ là cô gái đó không xuất hiện trong hình dạng một cô bé, đã trở thành một thiếu nữ trưởng thành.
Tôi bỏ chén nước xuống lắc đầu, nhìn về phía Sesshomaru, anh cũng đang nhìn về phía tôi, chỉ là nhìn ánh mắt anh là ánh mắt lần đầu tiên tôi nhìn thấy, lạnh lùng, còn có… Sát ý?
Truyện đã gần đi đến hồi kết rồi đấy. Ai đã nghĩ tới cái kết cho đôi này chưa? Hôm nay rảnh nên làm một lèo luôn nè.
[text_hash] => 4367fe16
)