Array
(
[text] =>
Sau nhiều cố gắng và nổ lực, thử đủ mọi cách từ đấm, đá, đập, đè và tất cả từ ngữ bạo lực khác, thiên thần hộ mệnh Mộng Dao cuối cùng cũng lôi cổ bạn Trần Kha rời khỏi được chiếc giường thân yêu của bạn ấy để đến trường.
Nói chả phải dấu chứ ngày hôm nay là ngày đầu tiên Trần Kha đi học.
Ngày đầu tiên đấy nhé.
Có nhiều người thắc mắc, chả phải bạn ấy đi làm osin cho nàng Trứng Đản rồi ư? Còn đâu thời gian đi học?
Ờ thì tất nhiên.
Nhưng đâu có nghĩa ngày nào cũng phải đến nhà nàng, ngày nào cũng lì ở đó từ sáng tới tối đâu. Nàng Trứng Đản, nàng ấy rỗi rãi thế chứ cũng phải có lúc đi làm chứ làm gì có chuyện nàng cứ bước ra đường là nổi tiếng đâu, như thế thì có mà loạn hết cả à.
Tối hôm qua, khi Mộng Dao đánh xe đến nhà nàng đón Trần Kha, thần hộ mệnh đã có cuộc đàm phán với quản gia Trương về thời gian biểu của bạn Kha. Có thể tóm tắt cuộc nói chuyện đó như sau:
Dao: Trình bày 1 thôi 1 hồi về hoàn cảnh éo le của bạn Hoàng Thân.
Quản gia Trương: thông cảm gật đầu liên tục.
Dao: đi thẳng vào vấn đề chính trình bày nguyện vọng cho bạn làm từ buổi trưa sau khi tan học.
Quản gia Trương: lăn tăn suy nghĩ, nói vì lịch làm việc của cô chủ rất lộn xộn, mà chẳng biết nàng có đồng ý không nữa.
Dao: lại lãi nhãi vang xin, tự biên tự diễn bạn Kha có thể phục vụ tiểu thư cả trên trường nên hãy nói giúp 1 tiếng với nàng.
Kha: gào thét kêu la nhưng không ai hay. Trong đầu thì tưởng tượng viễn cảnh đi học mà cũng phải phục vụ Đan Ny???
Quản gia Trương: lung lay 1 hồi rồi gật đầu đồng ý.
Dao: cảm ơn quản gia Trương rồi dắt Trần Kha đang đơ người đi về nhà, vừa đi vừa an ủi CHẮC CHẮN 100% bạn ấy sẽ không cùng lớp với nàng Trứng Đản đâu.
Đời người thường có câu đời người hạnh phúc nhất là được tự do quyết định cuộc đời mình, tự do làm những điều mình thích, điều đó càng đúng hơn với thời buổi hiện đại Dân Chủ văn minh như ngày nay.
Nhưng ngẫm lại, sẽ thấy điều đó chỉ đúng với đa số mọi người, chứ còn với 1 số trường hợp tiêu biểu như Trần Kha đây thì đến được quyết định còn chẳng có chứ nói gì biết đến hạnh phúc và niềm vui?
Chả thế mà hôm đó có 1 con người đẹp hơn hoa vừa đi bộ đến trường vừa ngửa mặt lên trời mà ca bài ca ai oán:
– ĐAN NY!!! CÔ SẼ BIẾT TAY TÔI!!!!!!!
– Ắc xì!!!
– MỐI THÙ NHỤC NHÃ NÀY TÔI SẼ TRẢ ĐỦ CHO CÔ! CẢ GỐC LẪN LÃI!
– Ắc xì!!
– Tiểu thư, người bị cảm sao?
– Không.
Đứa chết dầm nào dám nói xấu mình không biết.
Mà osin mới hôm nay không đến sao ta?
Nàng chột dạ, chuyện quái gì thế này? Nàng lại đang nhớ osin của mình sao? Mới chơi với osin có 1 ngày thôi mà đã thế này rồi.
Đan Ny lắc lắc đầu, chắc không phải đâu.
– Quản gia.
– Tên osin hôm qua đâu?
– Thưa, Trần Kha đến trường đi học rồi ạ. Hôm qua người nhà cô ấy đã đến xin phép vì lịch học nên trưa mới đến phục vụ tiểu thư.
Đi học? Vậy mình lấy ai ra mà hành hạ đây??? ( ác quá chị ơi)
– Trường nào?
– Thưa, cùng trường tiểu thư ạ.
Đại học SNH48G? Quái, trước giờ có đứa nào đẹp như vậy cùng trường với mình tại sao mình không biết nhỉ?
Biết sao được nàng ơi, một năm nàng đến trường mấy ngày? Khéo bạn cùng lớp chẳng nhớ nữa nói chi bạn cùng trường?
Bỗng dưng sao nàng thấy muốn đến trường quá ta 0.o
————————–o.0—————————
Đại học SNH48G thật sự đang bị 1 cơn bão rất lớn càng quét qua. Toàn bộ sinh viên từ tất cả các khóa bu đông như kiến ở cửa lớp 07 khoa quản trị kinh doanh. Nhất thảy đều thắc mắc điều gì có thể hút họ đến như vậy?
Trần Kha mỉm cười khi đứng trước lớp mới, lòng đang hả hê vô cùng, chưa gì mới có thế này mà từ giáo viên đến học sinh đã “phê phê” rồi thì sắp tới, đây nhất định sẽ là đế chế của bạn ấy rồi, moa hahahahahahahah! ( cười tiếp đi chị)
– Trần Kha à, sao bạn đẹp quá vậy?
– Trần Kha, bạn có phải con người nổi tiếng nào không?
– Trật tự! Đây là cái lớp học chứ không phải chỗ tán tỉnh bạn mới! – Cô giáo đập bàn đập ghế quát lũ học sinh
*quay sang*
*niềm nở với Trần Kha*
– Em đừng khó xử nhé Trần Kha.
*cười*
– Chết rồi, em ngồi đâu được nhỉ? – Cô giáo lăn tăn nhìn cả lớp.
– Còn 1 bàn trống mà cô! – 1 đứa cao cao ngồi cuối lớp cất tiếng và chỉ lên cái bàn phía trên nó.
Cả lớp quay xuống nhìn về phía giọng nói.
– Đó là bàn của Đan Ny. – Cô giáo mỉm cười.
Trần Kha thót tim.
Đa…Đan Ny?
Chắc giống tên thôi, làm gì có chuyện đó!
– Không sao đâu cô ơi, Trần Kha, cậu cứ ngồi đi. Chắc năm sau Đan Ny mới đến lớp cơ (ôi trời ạ) – Một cô gái tóc ngắn xám khói ngồi cạnh cô gái cao cao kia cất tiếng trêu đùa.
– Liệu có ổn không? – Cô giáo vẫn e ngại.
Hình như người nào tên Đan Ny cũng đều có uy lực rất kinh khủng thì phải.
– Ổn mà cô. Bọn em sẽ bảo Đan Ny.
– Trần Kha! Lại đây! – Cô gái cao cao chạy đến và kéo tay Trần Kha lại chỗ họ.
– Cảm ơn. – Trần Kha ngượng ngùng.
– Không có gì, mình là Viên Nhất Kỳ, gọi mình là Kỳ Kỳ được rồi. Đây là Vương Dịch. – Viên Nhất Kỳ bắt tay Trần Kha lắc liên hồi.
– Mà này, chúng ta gặp nhau ở đâu chưa nhỉ?
– Er…Mình nghĩ là chưa. – Trần Kha đáp.
– Lạ nhỉ, mình thấy cậu rất quen. – Kỳ Kỳ nheo mắt nhìn Trần Kha.
– Vậy sao? – Trần Kha cười xòa, trong lòng thấy “nâng nâng” vì hai người bạn mới này khá thân thiện, chả bù cho ai kia, hứ.
– Ừ, Nhất Nhất cậu nói xem đúng không? – Viên Nhất Kỳ kéo kéo tay áo Vương Dịch đang mãi chơi game. Vương Dịch bỏ tay nghe ra, mỉm cười với Trần Kha.
– Kha Kha à, đừng có tin. Cậu ta làm vậy là tại vì thấy cậu xinh nên làm thân thôi. – Vương Dịch thẳng tay lật cái bản mặt thân thiện của Kỳ Kỳ làm cậu ta ngượng chín mặt không dám ho he gì nữa mà quay sang lườm quýt Vương Dịch.
*Im lặng*
Trần Kha hỏi tiếp:
– Nhất Nhất, ai ngồi bàn này vậy?
– Đan Ny. – Vương Dịch thản nhiên đáp.
*Thót tim lần 2*
– Đan…Đan Ny nào, sao cậu ta không đi học.
– Cậu vui tính ghê Trần Kha, ở cái Trung Hoa Dân Quốc này còn Đan Ny nào nữa? – Kỳ Kỳ đẩy tay Trần Kha, cười lớn, tại sao ai cũng nghĩ Trần Kha nhà mình vui tính thích trêu đùa vậy?
– Ờ hờ hờ…- Trần Kha bắt đầu thấy tay mình toát mồ hôi.
Chẳng lẻ là cô ta thật? Đừng vậy chứ!
– Cậu cứ ngồi đi Trần Kha, một nay Đan Ny đến trường 7 lần là giỏi lắm rồi. – Vương Dịch đỡ lời.
– Vậy sao…Cậu ta học được? – Trần Kha nuốt nước bọt.
– Bố cậu ta có phải để làm cảnh đâu. Trong trường này ai dám động đến 1 sợi lông chân của cậu ta thôi thì lãnh đủ. Không chu di tam tộc thì cũng phải tứ tộc chứ chả đùa.
– Nội công thâm hậu vậy sao??? – Trần Kha thật sự thấy mồi hôi toát đầm đìa rồi.
– Không phải thâm hậu mà là tu luyện nghìn năm! Mình và Nhất Nhất chơi thân với cậu ấy lâu thế rồi còn không dám ho he gì. – Kỳ Kỳ chán nản, thở dài.
Trần Kha không biết nói gì, quay lên nhìn 1 vòng lớp.
Và tự hỏi.
Đây là cái lớp học hay cái chợ vỡ vậy?
Và…
Cô ta…
Học cùng lớp với mình thật sao???
Oh my phật!!!
———————-o.0————————–
– Cut! – Tiếng đạo diễn vang lên, nụ cười mãn nguyện nở trên môi ông. Ôi bao lâu rồi? Bao lâu rồi ông mới có thể hoàn thành cảnh diễn 1 cái thuận lợi như vậy? Ông lau lau mồi hôi trán, chạy lại chỗ Đan Ny niềm nở:
– Tiểu thư, cô có mệt không, còn 1 vài phân cảnh nữa là xong rồi.
Đan Ny không thèm liếc ông ta 1 cái.
Nàng chỉ gật đầu 1 cái cho qua chuyện rồi lại bước nhanh về phía chỗ nghỉ của mình.
Chiếc điện thoại của nàng rung lên.
Là Viên Nhất Kỳ.
Lại chuyện gì đây không biết, lần nào cái tên này gọi là y như rằng có chuyện.
Đan Ny nhắc máy, giọng lạnh như băng.
– 2 phút trình bày.
– Gì mà nóng thế? Ny Ny, hôm nay cậu không đi học, lớp mình có học xinh mới đấy. – Nhất Kỳ hí ha hí hửng ở đầu dây bên kia.
– Thì sao? – Ngày nào chả có học sinh mới, nàng quan tâm làm gì?
– Cậu ta siêu đẹp, siêu manly luôn Đan Ny à. Sinh viên trường mình đang nháo nhào vì cậu ta đấy.
– Ờ. – Đan Ny thờ ơ, đẹp? Xin lỗi chứ trong suy nghĩ của nàng từ đẹp chỉ được áp dụng cho mình nàng thôi =.=
– Vấn đề là, cậu ta ngồi chỗ cậu! Ny Ny à, cậu có bạn cùng bạn rồi nhé.
-……………….- *sững*
– Sao? Hay đúng không?
– Đuổi đi! – Đan Ny lạnh, nàng là nàng không thích có ai ngồi cạnh nàng nhé.
– Err….Nhưng cậu ta rất hay, cứ ngơ ngơ vậy, đáng yêu lắm. Này, cậu đổi người ta đi là bọn con gái trong lớp tranh nhau liền đó, công chúa. Mà chả đợi cậu đuổi đâu đã chiến nhau vì cậu ta rồi.
-…………..*suy nghĩ* Tên gì?
– Ai?
– Đứa mới.
– Ừm….Kha…Trần Kha! – Viên Nhất Kỳ hào hứng.
-…………………
– Alo. Ny Ny, cậu còn đó không vậy.
-……………….
– Ny Ny……….
– Mai đến rồi tính.
– Hả??? Mai cậu đến trường sao? Chuyện gì…
– ……Tút tút tút tút….
– Alo??? TRỊNH ĐAN NY!!!
———————–0.o———————-
Trưa….
– Chào Ny Ny. – Trần Kha mở cửa phòng Đan Ny, cố nặng ra 1 nụ cười tươi nhất có thể, dù sao hôm nay đi học rất vui, không nên vì cô ta mà ảnh hưởng đến tâm trạng, còn mối thù, để mai trả chưa muộn, hôm nay cứ giữ thái độ vô cùng là niềm nở và hớn hở cái đã.
Nhưng hớn hở lại không phải cách và không phải lúc.
Theo như các nhà khoa học đã chứng minh, loài Trứng tiến hóa rất thích ánh mắt vào buổi trưa, khi mặt trời lên cao nhất và chúng thường tắm giờ đó rồi sưởi mình dưới nắng.
Và giờ là 11h30 phút trưa, Nghĩa là giờ loài Trứng đã tắm xong.
Và sau khi tắm xong hay cả bình thường nó có mặc quần áo bao giờ đâu chẳng qua đây là loài quý tộc nên mặc.
Thế nên khi nó vừa tắm xong là nó lon ton chạy lại phòng quần áo cách phòng tắm 2 bước chân.
Và nàng Trứng nhà này chưa bao giờ nghĩ nó sẽ gặp cái tình huống cũ rích trong mấy drama và tiểu thuyết đó là 2 nhân vật chính bắt gặp nhau khi người kia mới ra khỏi phòng tắm trong tình trạng thiên nhiên hoàn toàn vì 1 lý do cũ rích nốt: quên mặt quần áo. Sau đó chắc chắc sẽ là đứa bắt gặp sẽ trố mắt ra nhìn như 1 chú dê ngây thơ còn đứa bị bắt gặp thì sẽ hét toán lên vì cái body mình gìn giữ bấy lâu đã bị phơi bày. Hoặc phong phú hơn là đứa bắt gặp lập tức chạy ra ngay miệng rối rít xin lỗi còn đầu óc thì bay đi đâu đó xa lắm. Xời, cái kịch bản câu khách muôn thuở.
Nhưng đấy là chuyện người ta, còn chuyện nhà náy éo le lắm cơ.
Đan Ny đang cầm chiếc khăn che cơ thể đang ướt sũng sau khi tắm, toan bước về phía phòng thay đồ.
Thì…
Nàng cảm thấy có ánh mắt ai đó đang nhìn mình, theo bản năng, nàng liền quay đầu lại.
Trần Kha.
Đứng chôn chân trước cửa từ bao giờ, trong đầu lởn vởn suy nghĩ.
Giá như cái khăn tắm đó rơi xuống nhỉ.
“bộp”
o.0 :0
Chiếc khăn tắm rơi xuống đất, trượt khỏi tay nàng (chuyện quái gì vậy trời)
Đan Ny không thể mấp mấy nổi môi mình, nàng quá sốc, vô thức mà rơi cả khăn tắm.
Thôi…bỏ rồi.
Trần Kha quét 1 đường dài từ đầu đến chân, từ trái sang phải, từ trước ra sau cơ thể Đan Ny.
Hình chữ S.
Trắng.
Cong.
ĐẸP!!!
“Toong”
Một thứ chất lỏng đang từ từ chảy xuống từ mũi Trần Kha.
Bạn Hoàng Thân cúi xuống, đỏ quá.
Đỏ thật.
Sao nhiều chữ S quá vậy?
– Hơ…hơ…
“huỵch”
1s
2s
3s
– AAAAAAAAAAAAAAAAAA!!! BIẾN THÁI!!!!!!!!!!!!!! (Lại triệu chứng phản ứng chậm)
——————–o.0—————–
Đẹp quá.
Đẹp thật =.=
Có phải Gia Bội đấy không?
Tại sao không mặc gì hết vậy Bội Bội?!
Không phải. Không phải Bội Bội.
Hả???
Là….
– ĐAN NYYYYYYYYYYY!!!!!!!!!
– Gì. Điếc tai quá. – Nàng nhăn nhó.
Trần Kha bật dậy như 1 cái lò xo, nhìn xung quanh, vẫn chưa hoàn hồn.
Bậy bạ quá, bậy bạ quá, cô vừa mơ giấc mơ gì thế này.
Trần Kha ngẩn lên và bắt gặp Đan Ny đang ngồi trên giường, nhìn mình vô cùng kì thị. Nhưng mà cũng không sao, bị nhìn như thế quen rồi mà. (rõ tội)
– S…sao…chuyện gì vậy? – Trần Kha đứng thẳng lên, sốt sắng hỏi Đan Ny, người đang mặc đầy đủ quần áo, tay cầm quyển tạp chí.
*Nhìn*
– Cái gì…thế này? – Trần Kha nhướn mắt nhìn xuống sống mũi, là 2 cái bông băng, cô bị chảy máu mũi. Đầu óc mông lung nhớ lại chuyện vừa xảy ra. Chả có lẽ….
– Không những điếc mà còn mù à? – Đan Ny cất tiếng đầy lạnh lùng, nàng vẫn chưa quên chuyện lúc nảy đâu nhé. Đường đường là 1 đương kim đại tiểu thư, một thần tượng nổi tiếng. Vậy mà chỉ phút chốc nàng đã bị tên osin dê bằng ánh mắt. Càng nghĩ nàng càng…thấy ngượng.
– Er…Sao Ny Ny lại nói osin thế? – Lại bắt đầu giả bộ ngay thơ.
– Còn thích giả bộ hả? – Đan Ny hạ hẳn quyển tạp chí xuống, ánh mắt đầy trách móc.
– Ơ…Lúc nãy…
– Có thấy gì ngoài cửa không?
Trần Kha lùi lại, ngó vào tấm biển. “Phòng TRỊNH ĐAN NY, CẤM vào, TRÁI: GIẾT KHÔNG THA”
– Hề hề, thôi lỡ vào rồi.
*liếc*
*đi ra*
“cốc cốc”
– Ny Ny, osin vào được chưa? – Tiếng Trần Kha ngoài cửa vọng vào, nghe thảm thiết vô cùng.
– Hí hí…- Nàng ngồi trên giường cười khúc khích, nghe cái giọng của tên ngố đó đáng yêu chết đi được. Nhưng không, yêu là yêu, nàng vẫn cứ phải hành mới chừa cái tội dám dê nàng từ xa.
– E hèm, vào đi.- Nàng lấy lại giọng.
– Ny Ny có gì sai bảo? – Trần Kha đứng ở cửa phòng, nói nhỏ.
– Chết ở đâu cả sáng nay? – Nàng bắt đầu hỏi tội.
– Ơ…osin tưởng Ny Ny biết rồi? Mình phải đi học. À Ny Ny có phải…- Trần Kha toan mở miệng hỏi về chuyện có phải Đan Ny học cùng lớp với mình không.
– Nghĩ đây là cái chợ à, thích đến lúc nào thì đến? – Nàng bắt đầu màn tra hỏi dã man.
– Ơ…Không có…không có mà. *lắc đầu quậy quậy* Tại tưởng tối hôm qua xin phép quản gia Trương rồi.
– Quản gia Trương là chủ căn nhà này hả?
– Không…Là Ny Ny…à không…là bố Ny Ny. – Lại cố làm càng rồi chị ơi.
– Gì cơ. *sôi máu*
– Đ…Đúng mà…- Trần Kha lùi lại, chết rồi, nguy rồi nguy rồi. Cãi không phải lối rồi.
Đan Ny đứng hẳn dậy, trong bộ váy ngủ sexy, bờ vai trắng nõn và cái váy khoét sâu chỗ cần khoét lại thu hút ánh nhìn của Trần Kha. Hình ảnh ‘nguyên sơ’ lúc nảy của Đan Ny lại lởn tởn trong đầu Trần Kha.
*liếc*
“bốp”
– Ui da, sao Ny Ny đánh mình?! – Trần Kha ôm cái đầu vừa bị Sana dùng quyển tạp chí đập.
– Lại suy nghĩ bậy bạ đúng không? – Đan Ny bậm môi, hai má ửng hồng, bạo lực vậy chứ nàng đang hí hửng lắm đấy.
– Không có mà, cứ nghĩ xấu cho mình. – Chối như cuội.
– Thấy gì rồi?
– Có thấy gì đâu? – Trần Kha bĩu môi, lắc đầu liên tục, thế mà mắt cứ liếc liếc vào những chỗ cần liếc.
“Bốp”
– Ui da! Không thấy gì thật mà!!!
– Nói dối! Không thấy mà máu mũi chảy cả lít à? – Đan Ny dí đầu Trần Kha.
– Ơ….Có chảy à??? Hề hề…..Ý….Cái này cái này là…..
– Có thấy hay không? Yes or NO?
– Cái này….Không thấy mà. Ny Ny nghĩ ai thấy body Ny Ny thì cũng còn sống được như ô sin chắc?
– C…Cái gì?
– Ớ…..
Thôi lại bỏ…rồi Lỡ mồm
Lần này thì hết chối nhé tên Ô sin đáng ghét
– Ơ….Nhầm…Ý là….Ai nhìn thấy thì chắc chắn sẽ không thể sống được, ô sin còn sống nghĩa là ô sin chưa thấy gì thề đó…..N…NO NO – Trần Kha cố gắng giữ cho biểu cảm trên khuôn mặt mình tự nhiên nhất có thể, hai mắt nong nanh ra chiều cute chăng?
– TRẦN KHA.
– Ô sin đây….. *run run* – Hai chân Trần Kha cứ vô thức bước lùi lại đến khi bị áp sát vào tường. Đan Ny trong bộ váy ngủ thật quyến rũ một cách quá đáng, đúng là không tha cho con nhà người ta mà. Còn cái vẻ mặt kia, vẻ mặt gì vậy?? Trần Kha còn trong trắng lắm nhé.
Đan Ny dùng ngón tay trỏ của mình quét nhẹ một đường vòng quanh gương mặt thanh tú của Trần Kha, nở một nụ cười đầy quyến rũ như một nàng mèo đang âu yếm món đồ chơi bé nhỏ của mình. Hơi thở nóng ấm của nàng phả vào cổ Trần Kha khiến bạn Hoàng thân run lẩy bẩy.
Chúa ơi. Cô ta lại tính chơi trò gì thế này?
*Ực*
– Muốn nhìn lại lần nữa không? – Rất lừa tình
[text_hash] => 1bfe70ca
)