Array
(
[text] =>
Tằng Ngải Giai thấy đầu óc choáng váng trong giây lát, đưa ánh mắt nhìn Lực Phi – kẻ vừa lôi mình vào phòng riêng của Di Hân như thể không tin nổi. Việc Trần Kha bị chọn cho hôn ước, nhất định chẳng phải chuyện tốt lành gì, ngược lại là một phen giông tố sắp kéo đến. Bản thân là người ngoài cuộc nhưng còn thấy thấp thỏm sợ hãi, nếu Trần Kha biết, Đan Ny biết, thì sẽ ra sao? Ngải Giai mới nghĩ đến mà đã thấy lạnh run người.
Làm thế nào bây giờ là làm thế nào bây giờ?
Nhưng nếu Trần Kha không đồng ý, thì cũng chưa phải là hết cách. Chả lẽ vua cha chiều em ấy như vậy, lại vẫn ép em ấy phải lấy Gia Bội sao?
Không đâu, phụ hoàng và mẫu hậu rất thương yêu Trần Kha , nhất định là còn hy vọng.
Ngải Giai cắn cắn môi, rồi hỏi Lực Phi :
– Phi Phi, Trần Kha còn được ở đây bao lâu?
– Sư phụ bảo, nhiều nhất là 50 ngày. Giờ phải tùy vào tình hình nhị vương gia đích thân mang hôn ước đến để tổ chức hôn lễ, xấu nhất, thì chỉ còn hơn nửa tháng nữa thôi. – Lực Phi nói với giọng nhỏ nhất có thể, lo sợ bất kì ai cũng có thể nghe thấy tin này. Tằng Ngải Giai càng sốt ruột hơn, không kiềm lòng, hỏi tiếp:
– Làm thế nào bây giờ? Chẳng lẽ đứng yên nhìn sao?
– Em cũng không biết. Trước hết phải nói cho Trần Kha đã.
– Không được, để em ấy biết….
– Ngải Giai ah~ Đây là chuyện của Trần Kha, chúng ta chỉ có thể cố gắng hết sức để giúp em ấy, unnie nghĩ không cho Trần Kha biết thì sẽ giải quyết được sao? – Lực Phi nghiêm trọng nhìn chị gái mình. Tằng Ngải Giai sững sờ, những lời Lực Phi nói hoàn toàn đúng, trong tình hình này, Trần Kha biết càng sớm càng tốt, như vậy em ấy sẽ có thời gian để quyết định.
– Giờ việc chỉ còn là tìm cách nói sao để tránh làm tổn thương Trần Kha nhất có thể… – Lực Phi khẽ thở dài, liếc nhìn mọi người trong phòng khách, đặc biệt là Trần Kha, đang ngồi cười đùa với công chúa nhỏ của mình. – Ôi, Trần Kha “bé nhỏ” của chúng ta….
– Phi, nếu Trần Kha không chấp thuận, phụ hoàng sẽ không bắt ép em ấy đâu, đúng không? – Ngải Giai cất tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ của Lực Phi. Bạn Phi tặc lưỡi, lưỡng lự nói:
– Cái đấy em cũng không chắc…Vì đây là hôn sự Hoàng gia, rất quan trọng Ngải Giai à. Nhất là với nhị vương gia….Điều sư phụ và em sợ nhất, chính là nếu Gia Bội quyết tâm lấy Trần Kha, nhị vương gia cũng sẽ quyết chiều theo con gái của mình, và gây sức ép với phụ hoàng. Em biết nhị vương gia có thế lực rất mạnh trong triều, lại nắm giữ vùng biên cương quan trọng của quốc gia, đóng góp không nhỏ cho đất nước và phụ hoàng. Khước từ hôn ước trước kia đã là bội tín, giờ người bị khước từ là nhị vương gia còn nghiêm trọng gấp trăm ngàn lần!
– ……. – Gương mặt Ngải Giai vốn đã không tươi tỉnh từ lúc nghe tin, giờ càng trở nên khó coi hơn. Đối với Ngải Giai mà nói, bạn ấy đã vốn không ưa Gia Bội từ trước, vì Ngải Giai luôn cho rằng Gia Bội lằng nhằng không rõ ràng chính là nguyên nhân khiến Trần Kha có hành động phá phách như vậy mà bị đày đến đây. Khi Đan Ny xuất hiện và bước vào cuộc sống của em gái mình, bạn ấy càng chắc chắn Gia Bội không phải là người dành cho Trần Kha, và Ngải Giai nhà ta tuyệt đối tin tưởng rằng: ĐảnXác is epic. Gia Bội quay lại, tìm cách phá vỡ quan hệ của hai người và giành lại Trần Kha, Ngải Giai càng thấy khó chịu và ghét bỏ hơn. Dù biết dã tâm của Gia Bội là rất lớn, nhưng cũng không ngờ lớn đến mức này.
– Gia Bội đã bí mật liên lạc với nhị vương gia mà chúng ta không biết? – Ngải Giai hỏi.
– Cái đấy làm sao em biết được? – Lực Phi trợn tròn mắt – Trước hết, em sẽ tìm cách gặp riêng Trần Kha và nói cho em ấy biết.
– Vậy…chuyện với Đan Ny?
– ……Em không dám nói trước, Ngải Giai…. – Lực Phi cũng không khác gì Ngải Giai, tâm trạng là vô cùng nặng nề.
– Chị sẽ nói chuyện với Gia Bội, nếu thuyết phục được…Thì vẫn còn cơ hội.
– Ngải Giai….Sư phụ nói…Dù không có việc kết hôn, Trần Kha sẽ vẫn phải trở về kinh thành, không thể ở lại đây…..Em ấy với Đan Ny, sớm muộn rồi cũng sẽ vẫn là như vậy. – Lực Phi trầm mặc nói.
– ……C…- Tằng Ngải Giai toan nói thêm gì đó, thì chợt có tiếng đổ vỡ vang lên đằng sau cánh cửa phòng tắm. Cả Lực Phi lẫn Ngải Giai đều giật bắn mình, kinh ngạc nhìn về hướng phát ra tiếng động. Lực Phi liền cất tiếng:
– Ai thế???
Cánh cửa chậm rãi mở ra, một dáng người cao lêu nghêu hơn Ngải Giai cả cái đầu bẽn lẽn bước ra.
– Là mình…. Mình chỉ vào đi vệ sinh thôi, không biết hai cậu……
Nhất Kỳ gãi đầu gãi tai cười ngố với hai kẻ đang há hốc mồm nhìn mình.
Dù biết là ai cũng biết điều này, nhưng người viết vẫn phải nhắc lại….
Nhất Kỳ mới thực sự là nhân vật kinh điển nhất cái fic này, ĐảnXác? Tuổi gì
– Cậu….Cậu vừa mới bước từ trong đó ra? – Ngải Giai lắp bắp hỏi Kỳ thiếu gia, bạn Kỳ vốn chẳng bao giờ sợ Lực Phi lẫn Ngải Giai, nhưng lần này lại khúm núm như vừa bị bắt quả tang làm gì đó vô cùng xấu xa.
– À….thì ….ờ mình không ở trong đó ra thì ở đâu? – Nhất Kỳ cười cười, đáp.- Mình chỉ vào đi vệ sinh nhờ thôi.
– Thế đi xong sao cậu còn không đi ra??!!! – Ngải Giai hú hét ầm ĩ làm Lực Phi phải xông vào can ngăn bạn Giai quá khích. – Cậu giải quyết xong rồi mắc màn luôn trong đấy à?!
– Tại…tại….mình thề là mình vừa nắm cái chốt cửa định bước ra thì nghe thấy tiếng hai cậu vào phòng, chưa hiểu gì thì Lực Phi đã nói một tràng ra rồi. Chẳng lẽ lúc các cậu đang nói chuyện bí mật như vậy, mình lại bước ra? – Lisa phân trần cho chính bản thân mình, đúng vậy, bạn ấy không hề có tội. Đi vệ sinh là chuyện vô cùng thích đáng để giải thích cho lý do tại sao Kỳ thiếu gia lại có mặt ở đây.
– Thôi được rồi, bình tĩnh nào Ngải Giai. – Lực Phi vỗ vỗ vai Tằng Ngải Giai trông như đang muốn lao vào ăn thịt Nhất Kỳ bé nhỏ tội nghiệp, rồi hướng Kỳ, hỏi – Vậy là cậu nghe thấy hết rồi?
– À….mình không nghe thấy gì đâu!
– Vừa mới nói “nghe tiếng các cậu nói chuyện bí mật” xong giờ lại kêu không nghe thấy gì! – Ngải Giai lầm bầm.
– Ờ thì…một ít. – Nhất Kỳ nháy mắt.
– Có thật là một ít không? – Lực Phi bước tới, ép cung. – Cậu đã nghe được những gì rồi?
– …..*Nín thở nín thở nín thở*.
– Nghe được hết rồi phải không?
– …..*Nhăn nhó khổ sở* Aish, thôi được rồi, phải, mình đã nghe thấy hết. Nhưng mà yên tâm, mình chưa hiểu hết đâu. Mà có hiểu hết thì mình cũng không nghĩ gì đâu, mà có nghĩ gì thì mình cũng sẽ không nói cho ai đâu. Mà…
– Dừng. – Lực Phi dùng tay bịt miệng Nhất Kỳ lại, vẻ mặt trở nên nghiêm trọng – Tuyệt đối hiện giờ không được nói cho ai hết, đặc biệt là Đan Ny.
Nhất Kỳ chớp chớp mắt nhìn Lực Phi, cố la hét vùng vẫy mà không được, đành gật đầu lia lịa. Lưu Lực Phi bỏ tay ra, thở dài, nói:
– Đằng nào cậu cũng biết gần hết rồi, mình sẽ kể cho cậu. Nhưng nhớ…
– Không được nói với ai, mình nhớ rồi! – Nhất Kỳ giơ tay lên cao, tuyên thệ, nghĩ gì rồi lại hạ xuống – Nhưng mà…Vương Dịch biết có được không?
– *nhìn nhau*
– Dù sao….Cậu ấy là bạn thân của mình, cũng là bạn Trần Kha, nếu cậu ấy biết, có thể giúp một tay.
– …..Cũng được. – Lực Phi đành gật đầu. Nhất Kỳ mắt sáng như sao, cười tươi:
– Mình thề mình không nói với ai nữa đâu. Nhưng mà Lực Phi à….Cậu, Trần Kha, và Ngải Giai…
– ….
– Các cậu….đều không phải người ở….đây sao? – Nhất Kỳ nín thở. Ngải Giai và Lực Phi lại nhìn nhau, rồi gật đầu, Lực Phi còn nói thêm:
– Và cả Mộng Dao, Di Hân và Gia Bội nữa.
Viên Nhất Kỳ nhất thời á khẩu.
————-o.0—————
Trước cửa nhà Đan Ny, có một Trần Kha đang đứng đút hai tay vào túi áo, di di mũi chân trên nền tuyết trắng. Trần Kha đang đứng đợi công chúa.
Hôm nay là ngày đầu tiên của kì nghỉ đông, và cả Trần Kha lẫn Trịnh Đan Ny vẫn không hay biết gì về chuyện đang diễn ra với chính bản thân mình. Vì thế, hai bạn ấy quyết định sẽ cùng nhau dành ra một ngày để đi hẹn hò.
Kẻ nghĩ ra ý kiến này bất ngờ lại là Trần Kha, chứ không phải công chúa. Trần Kha luôn muốn có một ngày được đi chơi riêng với Sana, và Giáng sinh đúng là một dịp quá tuyệt vời.
Khẽ xoa xoa hai tay vào nhau, tiếng công chúa đã vang lên, Trần Kha liền mỉm cười, quay lại nhìn. Đan Ny hôm nay chơi tông trắng đỏ từ đầu tới chân.
– Oa, dễ thương quá. – Trần Kha kêu lên, nghịch nghịch quả bông trên chóp mũ len của Đan Ny. Công chúa bĩu môi, đẩy gọng kính đen to tướng trên mặt Trần Kha, nói:
– Kha đeo kính nhìn ngố chết.
– Vậy sao? – Trần Kha thở dài, định bỏ kính xuống – Nhưng không đeo, mọi người sẽ nhận ra mất.
– Đừng, cứ đeo đi. – Đan Ny tủm tỉm, ngăn bàn tay Kha lại, rồi nhìn xung quanh không thấy ai ngoài mấy người bảo vệ, liền hỏi:
– Xe đâu?
– …Hôm nay chúng ta không đi xe. – Trần Kha nói – Kha bảo bác Trương cho chú lái xe nghỉ một ngày rồi.
– Vậy đi bằng gì? – Đan Ny ngây thơ hỏi lại, lúng túng – Ny Ny chưa bao giờ ra ngoài bằng cái gì khác ngoài ô tô và máy bay.
– Xe buýt. – Trần Kha đáp gọn lỏn, thực tế thì Trần Kha cũng mới đi xe buýt có hai lần cùng Mộng Dao, và ý tưởng dẫn công chúa đi xe buýt cũng là của quân sư Mộng Dao nốt.
– …….*Ngơ*
– …..Ny Ny biết xe buýt là cái gì không đấy? – Trần Kha nhướn mắt hỏi, nhìn cái bản mặt này là xem ra không biết là cái gì rồi.
– ….Tất nhiên là biết! – Đan Ny nghiêng mặt một góc 45 độ, tự tin nhìn Trần Kha.
Bạn Kha hơi bất ngờ vì câu trả lời của Đan Ny, nhưng lại không nói gì, chỉ tủm tỉm cười, cúi xuống hôn nhẹ một cái vào trán công chúa, rồi nói:
– Được rồi, vậy đi thôi.
– Khoan đã, mà tại sao chúng ta lại phải đi xe buýt? Thuê xe riêng không được sao?
– A….Cái này…. – Trần Kha gãi gãi đầu, như đã nói, đây là ý tưởng của Mộng Dao, theo nàng hổ thì dẫn một công chúa sống trong cung điện như Đan Ny đến những chỗ vui chơi đông người thì xe buýt và đi bộ là hợp lý nhất. Còn tại sao lại hợp lý, thì bạn Kha nhà ta quên chưa hỏi. Lưỡng lự một lúc, Trần Kha nhanh trí trả lời:
– Vì…..Ny Ny rất nổi tiếng, nếu đi xe riêng đến những chỗ sắp tới, mọi người sẽ nhận ra ngày. Nhưng nếu Ny Ny bước xuống từ một chiếc xe buýt bình thường, họ sẽ không bao giờ nghĩ đó là Ny Ny. Hiểu không?
Đan Ny ngây người nhìn Kha của nàng, dưới ánh nắng mặt trời dịu nhẹ, gương mặt Kha như bừng sáng hơn. Đan Ny thấy tim mình khẽ nhanh lên vài nhịp, thầm tự nhủ phải lưu giữ hình ảnh Trần Kha với cặp kính mắt này, khóe môi dần dần cong lại, nàng gật đầu. Trần Kha cũng mỉm cười, kéo khăn cao lên che kín đến nửa mặt nàng, nói:
– Thế này càng kín hơn.
Rồi cầm lấy tay công chúa, rảo bước trên con đường đầy tuyết trắng.
—————-o.0————-
Phải nói hôm nay là một ngày vô cùng trọng đại và ý nghĩa với Trịnh Đan Ny.
Bởi vì nàng lần đầu tiên biết cái xe buýt là cái gì.
Thực ra thì trước kia nàng cũng đã từng nhìn thấy nó rồi, nhưng nàng không biết người ta gọi đấy là xe buýt, nàng cứ tưởng tên nó là: bus.
Và nàng cũng không nghĩ nó dùng để chở người.
Đan Ny công chúa bình thường kiêu sa bao nhiêu, thì giờ lại khép nép nhỏ bé bấy nhiêu. Khi chiếc xe buýt màu xanh mở cửa, nàng cứ đứng níu tay áo Kha, tần ngần chưa dám bước lên. Lúc lên xe, nàng vừa thấy tò mò, lại vừa thích thú với cảm giác lạ lẫm này, không thể ngừng việc dùng đôi mắt mở to của mình nhìn khắp cả cái xe. Mặc dù xe buýt vừa không thơm tho, vừa không thoải mái, đi lại chậm và không sạch sẽ bằng li mô của nàng, nhưng có một điều rất hay ho mà công chúa khám phá ra. Đó là ghế ngồi của xe buýt rất nhỏ, chỉ đủ cho hai người ngồi chứ không rộng như xe của nàng. Chính vì thế mà nàng có dịp dựa sát vào Trần Kha, lại vừa nhìn ra bên ngoài cửa sổ, chỉ có hai người, vô cùng ấm áp.
– Ny Ny, đừng có nhìn người ta như thế chứ. – Trần Kha bặm môi cốc vào đầu Đan Ny công chúa, nhưng cũng không thể ngừng cười nàng. Đan Ny cứ nhìn chằm chằm vào bất kì ai khi họ bước lên xe.
– Đau ~ Ny Ny có nhìn đâu. – Công chúa khẽ phụng phịu – Mà Kha ah~, sắp đến nơi chưa?
– Sắp rồi.
Qua hai trạm nữa, Trần Kha cùng Đan Ny công chúa xuống xe, nơi đến chính là trung tâm thành phố, nơi người ta tổ chức lễ hội đón giáng sinh và năm mới. Đan Ny nhìn xung quanh, thốt lên:
– Lần trước Ny Ny từng đến đây. – Phải rồi, chính nàng đã bắt quả tang và đổ oan con nhà người ta ngoại tình ở đây còn gì nữa.
– Nhưng Ny Ny chưa đi chơi ở đây đúng không? – Trần Kha quay sang hỏi.
– Ny Ny…. – Công chúa tần ngần, rồi đáp – Khi còn bé, Ny Ny cũng rất thích đến những lễ hội.
– Vậy tại sao không đến?
Công chúa im lặng, rồi ngẩng lên nhìn
Kha, mỉm cười:
– Vì cha không cho phép Ny Ny đến những chỗ này, cha nói: “Đấy không phải nơi dành cho những người như chúng ta.” Vậy nên, quản gia Trương và vệ sĩ phải nghe theo cha, không để Đan Ny đến đây.
Trong lòng chợt thấy chua xót, Trần Kha mím môi nhìn Đan Ny bé nhỏ của mình, giờ phút này lại càng nhận ra mình chính là người phải bảo vệ và bù đắp cho công chúa. Rồi lại càng không dám nghĩ đến sẽ ra sao nếu một ngày mình phải rời xa nàng. Nghĩ mà lại không dám nghĩ, đau mà lại không dám tưởng, Trần Kha cố kéo khóe môi mình nhếch lên, nắm lấy tay Đan Ny, nhẹ nhàng nói:
– Vậy thì hôm nay Kha cho phép Ny Ny đến đây.
—————o.0————–
Trên tay là một đống đồ ăn, Trần Kha và Đan Ny xem ra vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại việc nhìn chằm chằm vào những món ăn bày bán trong khu lễ hội đông người. Mặc dù đã mặc một đống quần áo to tướng, đầu đội mũ len, quấn khăn kín mít, thậm chí đeo cả kính vào nhưng khi dừng chân mua hàng, vẫn có nhiều người nhận ra hai người. Và thế là họ lại tíu tít xin chữ kí, nhất quyết tặng không đống đồ ăn vặt cho cả hai.
– Eh~~ Kha à, món này ăn được không vậy? – Đan Ny hỏi câu này là lần thứ n và lần nào ăn xong, nàng cũng đòi ăn tiếp không biết chán.
– Ny Ny, rất ngon đấy, ăn thử đi. – Trần Kha thổi thổi chiếc bánh vàng ruộm vẫn còn bốc khói trên đũa, hướng Đan Ny. – Aaaa~
– ……..*nhăn nhó*
– …..Thế nào? Ngon đúng không? – Trần Kha cười tít cả mắt, nhìn công chúa phồng mồm trợn má ăn bánh. Nàng mỉm cười, gật đầu. Trần Kha cũng gắp thêm mấy cái nữa và cho vào miệng, không quên cảm ơn người bán hàng rồi cùng Đan Ny đi tiếp. Cả hai đến khu mua sắm, khắp nơi đều toàn một màu trắng của tuyết và đỏ của lễ giáng sinh. Những bảng hiệu rực rỡ nhấp nháy liên tục, biển người cũng đông như kiến, Trần Kha phải nắm tay công chúa thật chặt để chắc chắn là không rớt lại nàng ở đâu đó. Qua khu quà tặng, Đan Ny nổi hứng muốn mua áo đôi, rồi móc điện thoại đôi, sau đó là muốn mua cả nhẫn đôi. Vì thế mà chẳng mấy chốc, trên người Trần Kha đã lủng lẳng một đống đồ. Tuy phải xách nặng, nhưng Trần Kha không than lấy một câu, chỉ thỉnh thoảng cười một cách lạ lùng nhìn Đan Ny đang vui vẻ đi chọn đồ ở đằng trước. Nụ cười của nàng, trong suy nghĩ của Trần Kha lúc này, chính là chỗ dựa ấm áp nhất đời mình.
– Kha, cái vòng này thế nào? – Đan Ny giơ một chiếc lắc tay bằng bạc, lấp lánh rất đáng yêu, hỏi.
– Đẹp lắm.
– Thế còn cái này?
– Rất đẹp.
– Vậy cái này?
– Cũng thế.
– Sao cái nào Kha cũng khen đẹp vậy? – Đan Ny bĩu môi, lườm nguýt bạn Đậu.
– Vì Ny Ny chọn cái nào cũng đẹp cả.
– Nịnh bợ! – Đan Ny dẩu môi lên, tủm tỉm cười rồi chọn cho cả mình và Kha mấy cái lắc tay đôi. Trần Kha ngạc nhiên, hỏi:
– Sao phải mua nhiều thế?
Sana chưa trả lời vội, nắm lấy cổ tay Trần Kha , kéo ống tay áo, chỉ vào chiếc vòng màu đen của Gia Bội,cằn nhằn:
– Vì ở đây đã có một chiếc, nên Ny Ny phải có gấp đôi. – Nàng bắt đầu bá đạo – Đeo cùng một lúc mấy cái cho chắc ăn, mất cái này còn cái khác.
……………
Trần Kha tạm thời không nói nên lời.
Loáng cái đã xế chiều, Đan Ny dường như vẫn chưa cạn tình yêu vô tận với việc mua sắm và vui chơi ở khu lễ hội. Trong khi đó, bạn Hoàng thân của chúng ta thì lê lết như kiểu sắp chết vì thiếu ô xy đến nơi. Người thì đã đông, chen lấn đã khổ, lại còn xách một đống đồ, đi bộ phải mấy vòng thành phố, voi khéo còn không chịu được nữa là người.
– Kha, nhanh lên, lại đây. – Đan Ny tíu ta tíu tít, mắt híp lại nhìn một quầy hàng bên đường. Trần Kha khẽ thở dài, rồi bước đến, cũng nhìn vào những vật bé nhỏ trên quầy hàng, khẽ kêu một tiếng, ngẩng lên nhìn người bán hàng trước mặt mình.
– Giáng sinh vui vẻ, Trần Kha. – Từ Vy mỉm cười với Trần Kha. Đan Ny đang chăm chú với mấy hình đất sét, cũng dừng lại, và nàng nhận ra đây chính là cô gái đã lau trán cho Trần Kha lần trước. Nghĩ vậy, Đan Ny trong lòng liền đề cao cảnh giới, quay sang nhìn phản ứng của Kha.
– A…Từ Vy. – Trần Kha cũng cười lại, chợt nhớ mình đã định đến đây cảm ơn cô gái này mà vẫn chưa có dịp – Giáng sinh vui vẻ.
– Kha…. – Công chúa kéo tay áo bạn Kha, rồi liếc nhìn Từ Vy, khẽ hỏi – Đây là…
– Đây là Từ Vy người đã giúp Kha làm quà cho Ny Ny.
– Hai người đi chơi sao? – Từ Vy mỉm cười, gật đầu với công chúa. Nhưng đối phương xem ra chẳng muốn cười lại với mình. Một bầu không khí khó xử trôi qua, Trần Kha đành gượng gạo cất tiếng:
– Ừm, Từ Vy không nghỉ lễ Giáng sinh sao?
– Tôi đã nghỉ ngày hôm qua rồi. – Bé Vy nhún vai – Hơn nữa, ở đây vui hơn. Trần Kha dẫn Đan Ny đi được nhiều chưa?
– Cũng gần hết rồi. – Trần Kha đáp, ngập ngừng một lúc, rồi nói – Từ Vy, chuyện lần trước, tôi quên chưa cám ơn…..
– A… Không có gì, Trần Kha không cần phải như vậy. – Từ Vy xua xua tay, tinh nghịch nhìn Đan Ny vẫn đang đề phòng mình, tủm tỉm – Đan Ny, người yêu cô rất tuyệt vời.
Nghe thấy điều này, công chúa quay sang nhìn Trần Kha, bĩu môi thầm nghĩ:
Tất nhiên là tôi biết điều đó rồi
Lại còn đợi cô phải nói thì có mà mất từ lâu rồi
Người yêu tôi không tuyệt thì còn ai tuyệt nữa
Hừ
Nàng lại phổng mũi tự sướng.
– Đan Ny không biết mấy hôm trước có một kẻ cứ ở lì đấy, nhất quyết chưa làm xong quà cho người yêu của mình là chưa chịu về. – Từ Vy ta vừa liếc nhìn Trần Kha vừa trêu chọc công chúa. Nàng ngơ ngác nhìn Từ Vy.
– Còn nữa….
– Vy ah, không cần phải kể đâu – Trần Kha liền chặn lời bé Vy, gương mặt đỏ bừng. Từ Vy tủm tỉm cười:
– Giữ nhau chặt vào nhé.
Hai má công chúa ửng hồng, bàn tay níu lấy khuỷu tay áo Trần Kha lại càng siết mạnh. Trần Kha còn đang không biết nói gì nữa, thì chợt có khách đến. Từ Vy tỏ vẻ tiếc nuối, rồi nói với hai người:
– Tôi bận rồi, hai người đi chơi vui vẻ nhé. Khi nào rảnh, quay lại đây.
– Ừm, vậy tôi đi đây, tạm biệt Từ Vy. – Trần Kha gật đầu, vẫy tay chào bé Vy, rồi cùng công chúa đi chơi thêm một lúc nữa trước khi trở về biệt thự. Trên đường đi, giữa bầu trời đêm đầy tuyết trắng, Đan Ny trong lúc mơ màng như lờ mờ cảm nhận được tiếng thở dài của người đang cõng mình, rồi có ai đó nói, rất nhỏ:
– Giáng sinh vui vẻ, công chúa.
——–o.0———-
Đứng dựa lưng vào chiếc taxi đậu cách cổng căn biệt thự họ Trịnh không xa, lẳng lặng nhìn cảnh Trần Kha cõng Đan Ny bước vào. Lâm Gia Bội chỉ nhếch môi cười, trong túi áo, xoay xoay một chiếc lắc tay có đá màu đen. Đứng thêm một lúc nữa, Gia Bội định bước trở lại vào taxi, một bàn tay đã nắm lấy khuỷu tay áo mình.
– Mình muốn nói chuyện với cậu.
—————–o.0————–
Chiếc taxi sau khi được trả thêm một số tiền không nhỏ để đứng đợi, liền ngoan ngoãn lái ra cách đấy một quãng khá xa, trả lại không gian riêng cho hai người. Tằng Ngải Giai cất ví vào túi áo, quay sang nhìn Gia Bội, cau mày hỏi:
– Cậu định làm gì vậy?
– Ý cậu là sao? – Gia Bội nhún vai đáp.
– Cậu chưa chịu buông tha cho Trần Kha ?
– Mình chưa hề nói vậy.
– Tại sao ? Cậu yêu em ấy đến mức đó cơ à ? – Ngải Giai cười mà như không cười, hỏi Gia Bội bằng giọng thách thức nhất có thể.
– Phải, và cậu chẳng liên quan gì đến chuyện của bọn mình. – Gia Bội cũng không khách khí trả lời.
– Trần Kha là em gái mình, Đan Ny là bạn mình. Mình sẽ không để cậu…
– Cậu định làm gì ? – Câu hỏi được lặp lại một lần nữa, Gia Bội khoanh hai tay, đứng nhìn con người với mái tóc đỏ nâu trước mặt mình – Cậu đã biết chuyện đang xảy ra trong kinh thành rồi đấy.
– Là cậu chọn Trần Kha . – Ngải Giai nắm chặt hai tay, cố giữ bình tĩnh – Chính cậu nói với nhị vương gia gây sức ép lên phụ hoàng.
– Đó là hôn ước đã có từ lâu, mình cũng không thể làm gì. – Gia Bội thản nhiên đáp – Nếu cậu không còn gì..
– Cậu có quyền lựa chọn ! – Ngải Giai nói lớn, bước lại gần Gia Bội – Cậu có quyền lựa chọn bất kì ai trong hoàng tộc, nhưng cậu cố tình chọn Trần Kha.
Gia Bội bắt đầu tỏ vẻ khó chịu, mỉm cười với Ngải Giai:
– Thì sao ? Nếu bây giờ mình chọn cậu, cậu sẽ phản ứng thế nào hả hoàng thân đáng quý ?
– ……..- Tằng Ngải Giai nghe câu này, sắc mặt lập tức thay đổi, ,mấy ngón tay khẽ run lên, siết chặt vào nhau.
– Mình đã nói, mình sẽ dùng mọi cách để khiến Trần Kha trở về bên mình, cho dù có là cách bỉ ổi nhất đi chăng nữa. Vì vậy, cậu đừng có cố tìm cách ngăn cản mình, nếu không, mình sẽ không nể tình bạn lâu năm với cậu đâu. – Giọng Gia Bội lạnh tựa như gió Bắc, khiến sống lưng Ngải Giai cũng run theo. Một lúc lâu, Tằng Ngải Giai mới nói :
– Trần Kha sẽ không bao giờ trở về bên cậu. Nếu em ấy không đồng ý chuyện hôn ước này, phụ hoàng cũng sẽ…
– Trần Kha đã đồng ý với mình rồi. – Bàn tay trong túi áo của Gia Bội chạm nhẹ vào chiếc vòng, nở nụ cười mãn nguyện.
[text_hash] => 6a0e7937
)