Array
(
[text] =>
– Chúng ta lại gặp nhau rồi. – Đan Ny khẽ cúi sát vào người Trần Kha, nói với giọng ngọt ngào vô cùng
– Hai cậu quen nhau sao? – Nhất Kỳ và Vương Dịch há hốc mồm ngạc nhiên.
– …………………….
Tại sao đi đâu cô cũng không tha cho tôi thế hả??!!
Nghĩ xin nghỉ việc dễ thế sao? Ô sin đáng ghét, đã làm mình dỗi còn không thèm dỗ dành
Kiếp trước tôi mắc nợ gì cô sao Trịnh Đan Ny???
*Loẹt xoẹt*
– Hờ hai người…..
Dòng điện chạy qua giữa ánh mắt của Trần Kha và Đan Ny dễ phải đủ để chạy cả một cái mô tơ cỡ lớn chứ chả đùa.
– Cậu ấy là …… – Nàng mỉm cười, nhìn thẳng vào mắt Trần Kha .
– Là gì của nhau? – Nhất Kỳ sốt sắng.
– Là gì ý , Ô SIN nhỉ? – Nàng lại giở giọng.
Nói giảm nói tránh ghê há!
Trần Kha còn biết làm gì hơn đây ngoài việc cười không ra cười, mếu không ra mếu?
– Vậy ra…cậu làm cho Đan Ny hả Trần Kha ? – Vương Dịch e ngại.
*Gật gật đầy miễn cưỡng*
– Nhưng mình hôm qua đã xin nghỉ việc rồi! – Trần Kha phân bua.
*Đạp*
– Ui da! Đau! – Trần Kha khổ sở nhìn sang người vừa dẫm chân mình, cuộc đời cô rốt cuộc có bị ông trời cộng trừ nhân chia nhầm lẫn chỗ nào không mà sao lại éo le như vậy chứ? TẠI SAO?
– Cậu siêu thật đó! – Vương Dịch thốt lên
– Làm cho Ny Ny mà vẫn sống sót được 3 ngày nay? Cậu là tuyệt nhất đấy Kha Kha!!! .
Phải phải, Trần Kha là tuyệt nhất
Huhuhu sao bạn Kha muốn khóc quá thế này? T^T
————————–o.0———————–
Giờ học…..
Mặc kệ cô ta mặc kệ cô ta giờ mình đâu có liên quan gì đến cô ta nữa đâu
Học học học
Trần Kha lắc lắc đầu, miệng lẩm bẩm mấy câu kinh thư ngũ pháp, bậc đế vương anh hùng như bạn ấy đây là không màng chuyện thế sự và sự quấy nhiễu của hồ ly tinh (ám chỉ ai đấy chị?)
Và bạn Kha tập trung nghe giảng
Còn cái bạn ngồi bên cạnh?
Nàng hết ngồi ngắm trời ngắm đất ngắm cây ngắm lớp rồi lại nằm bò ra bàn để ngủ.
Trần Kha liếc Đan Ny, đúng là bó tay toàn tập.
Cô ta đến lớp làm cái gì cho tốn diện tích
đến lớp chỉ toàn thấy ngủ!
Trần Kha bặm môi giơ cái bút lên đâm đâm mấy nhát vào đầu Đan Ny, tất nhiên là đâm hờ thôi gan đâu mà đâm thật có mà….
– Làm cái trò gì đấy? – Ai ngờ đâu nàng chưa ngủ, nàng lạnh.
* Đông cứng*
– Hì hì, không có gì, Ny Ny ngủ tiếp đi. – Bạn Kha nuốt nước bọt rồi quay qua nghe giảng.
Tí thì đi chầu ông bà ông vải rồi
– Xích ra đi. – Nàng bắt đầu kiếm chuyện.
*Dịch dịch*
– Nữa! – Nàng chiếm hết 2/3 cái bàn rồi đấy.
*Xích xích*
Nàng nằm ườn hẳn ra.
– Hơ…..
Nhất Kỳ và Vương Dịch nhìn thấy cảnh Đan Ny đang bắt nạt bạn mới thì chỉ biết nhìn nhau méo mặt, thở dài, cậu ta lại bày cái trò gì đây không biết?
– Chật chội quá!- Nàng gắt lên, tiếng nàng vang vang trong cái lớp học khiến ông thầy già đứng trên bục giảng phải dừng lại, nhưng nào thầy dám nói gì, chỉ biết hắng giọng và giảng tiếp.
Nàng hí hửng ra mặt khi nhìn cái biểu cảm của Trần Kha.
Cô ta lại lên cơn hành hạ mình sao???
Bệnh này thành bệnh nan y của cô rồi hả?!!
Mặt Trần Kha méo xẹo, dịch hẳn ra đầu bàn nhưng Đan Ny nào có tha.
– Ny Ny, mình hết chỗ rồi! – Trần Kha cuối cùng không chịu nổi nữa phải nói lớn lên.
– Mất trật tự quá! – Nàng giả vờ không biết gì, ra bộ nhắc nhở bạn Kha.
*Cả lớp đơ*
Những tiếng loạt xoạt dừng hẳn, đồng đều quay xuống nhìn hai con người cuối lớp.
– E hèm, Trần Kha! Đề nghị em không gây mất trật tự trong lớp học! – Thầy giáo biết điều liền nhắc nhở bạn ấy.
C…Cái gì? Ố thầy ơi cô ta là người gây sự mà??!
Nàng hí hửng ra mặt, vênh lên nhìn bạn Kha.
Ờ ờ hờ hờ sao nào ờ ~~ ờ ~~~ =,=
Cô….cô …..Cái đồ cáo già! Đồ Trứng lai cọp! Cô cứ đợi đấy!
Trần Kha cố nhịn và tiếp tục nghe giảng, tay ghi chép bài.
– Nhức đầu quá, ghi bài bé thôi! – Nàng cúi mặt xuống bàn và mắng Trần Kha, miệng thì cười khúc kha khúc khích.
Cái gì??
Mắng con nhà người ta vì tội ghi bài gây mất trật tự? o.0?
Trần Kha bặm môi bặm má nhẫn nhịn, cười xòa với những ánh mắt tò mò ở phía trên
– Không có gì không có gì hì hì….- Tập trung học bài mặc kệ cô ta
“Huỵch!”
– Ái!!! – Trần Kha hét lên, ôm cái chân của mình, tí thì không kiềm chế buông một câu “xã giao” với nàng rồi.
– Úi, xin lỗi Kha Kha nha. Không cố ý đâu. – Nàng mỉm cười khiêu khích với bạn ấy, (vờ) ái ngại nhìn cái chân vừa bị đôi giày 10 phân dẫm cho không thương tiếc.
– E hèm, Trần Kha , em đừng để tôi nhắc em lần thứ hai đó. – Ông thầy già trên bục giảng nhắc nhở bạn Kha lần hai.
CÁI GÌ??
Ông ta mù hay mắt bị so le trong vậy???
Còn cô!
Ờ ờ không cố ý chỉ cố tình thôi chứ gì Trịnh Đan Ny???!!
Cô có còn tính người không vậy??!!
Trần Kha căm phẫn nhìn cô nàng bên cạnh mình.
5 phút sau….
“Bụp!”
– YA!!! TRỊNH ĐAN NY!!!! HẾT TRÒ À! – Trần Kha hét lên, thật sự nộ khí xung thiên, nhìn xuống vết mực dài ngoằng trên vở, rõ ràng là Đan Ny vừa cố tình đẩy tay làm nguệch bạn ấy. Rõ ràng lần này là CỐ TÌNH.
Ôi trời ơi đau gáy quá đau gáy quá, Trần Kha này đến đi trại điên vì cô ta mất thôi!
Sức chịu đựng tôi có hạn thôi đấy nhé
Cả lớp lần thứ tư bị hai cái con người này làm gián đoạn, ông thầy tức đến phát cháy nốt mấy cọng tóc quý giá trên cái đầu bóng loáng soi gương của mình, ông cũng có kém gì Trần Kha, tự nhủ mình cần kiềm chế, ông còn phải nuôi bà xã yêu dấu của mình. Nhưng các cụ đã có câu Giận cá chém thớt giận phở đá cặp lồng.
Và cặp lồng với thớt ở đây còn ai có thể phù hợp hơn ngoài Trần Kha ???
– TRẦN KHA!!!! – Ông hét lên với âm lượng vô cùng đáng sợ.
Viên Nhất Kỳ và Vương Dịch đang định lên tiếng bênh Trần Kha, thì bị nàng quay xuống liếc cho cái liền không dám ho he gì.
– Trần Kha! Em ra góc lớp đứng cho tôi!!!!
– Nhưng thưa thầy…. – Bạn Kha phân bua đầy phẫn nộ.
– Xuống!!!!
Trần Kha tức tối nhìn Đan Ny vẫn đang nằm ngủ, nàng khẽ nhếch mí mắt lên nhìn bạn Hoàng thân, nháy một cái trêu ngươi, lại rất lừa tình, chiêu này nàng mới học được xong. Áp dụng luôn.
– CÔ….
– Sao?
…..
Trần Kha nuốt cục tức vào bụng, đành lủi thủi đi xuống cuối lớp đứng đến hết tiết, ấm ức lắm ấm ức lắm ấy.
Sau lần này nhất định về Trần Kha phải đi học cách làm búp bê nguyền rủa về lấy kim chọc cho búp bê Đan Ny bằng nát be nát bét mới trả hết nỗi thù nhà này mất thôi.
Phải be bét mới hả giận.
Còn nàng?
Ô sin đi mất rồi T^T Sao nàng bỗng thấy buồn ghê.
Trêu ô sin thì thích thật đấy, mà không có thì….
Cứ thỉnh thoảng, nàng lại quay xuống cuối lớp liếc xem Trần Kha đang làm gì một tí.
Có 1 tiết mà nàng quay xuống không biết bao lần, ôi chắc đến sái cổ mất.
Không ổn rồi kế sách này không ổn
Chán quá à ~~~~ T___T
Nàng tự nhủ tiết sau phải ngoan, sẽ không làm phiền Trần Kha nữa, sẽ kiềm chế bệnh hành hạ Trần Kha, thì Trần Kha mới ngồi cạnh nàng.
Tiết 4…..
Trần Kha cũng đã nguôi nguôi giận, cố gắng tập trung vào bài.
Còn nàng không ngủ nổi nữa rồi
Vì sao? Chả lẽ vì nàng đang ngồi học cạnh ô sin?
Ôi vớ vẩn chỉ được nói tào lao
Sao mà đi học lại chán thế này???!!!
Đây mà gọi là cái lớp học à ??
Dẹp đi mình lên dậy còn hay hơn cái lão già kia o.0 (thật không zợ ?)
Nàng thở dài cả ki lô mét.
Hôm nay lớp học rất nghiêm túc và im lặng, cơ bản là cũng tại có sự xuất hiện của nàng và giờ cũng đã là tiết cuối, còn đâu hơi sức mà đùa nghịch nữa.
Gớm có nàng ở đây làm gì có đứa nào dám ho he quậy phá, lỡ rủi làm phiền nàng á ?
Nàng cho chết không toàn thây ấy.
Nghĩ chán chê, nàng quay quá ngắm ô sin cái nào
Đan Ny vẫn bò ra bàn, hai mắt ti hí nhìn bạn Kha đang (giả vờ) học bài chăm chú.
Dù từ lần đầu gặp Trần Kha, nàng đã phải công nhận bạn ấy siêu đẹp, SIÊU nhé. Người đâu mặt su pơ bây bi thấy rõ ấy. Hí hí =.=
Nhưng nhìn từ góc độ này, ô sin của nàng thật sự giống như một vị thần hay một hoàng tử bước ra từ những câu chuyện mà vú nuôi hay kể cho nàng nghe.
Dưới ánh nắng mặt trời ngược sáng, làn da trắng muốt của Trần Kha lấp lánh như những viên kim cương thanh khiết, mái tóc nâu dài rủ xuống che nửa khuôn mặt. Khóe môi thỉnh thoảng khẽ mấp máy lẩm nhẩm lời giảng bài, đôi mắt nai chăm chú vào bài học, không hề có chút lay động. Vừa ngẩng lên nghe giảng rồi lại cúi xuống ghi chép.
Đáng yêu dã man ~~~~ ^o^
Nàng không biết nàng cứ ti hí như vậy ngắm nhìn ô sin bao lâu rồi nữa.
Ô sin của nàng (Có còn ô sin của chị nữa đâu, người ta bỏ việc rồi còn zề cứ thích nhận bừa)
Gớm ờ thì không phải ô sin của nàng, Trần Kha của nàng vậy XD
Tính sở hữu nàng cao mà.
Trần Kha của nàng vừa ngố lại ngơ, rất biết nghe lời nữa. Cute nhất lúc bị nàng bắt nạt mặt cứ đỏ bừng lên vì tức mà chả biết làm gì. Nói thế chứ lúc Trần Kha giận cũng đáng sợ lắm nhé, như tối hôm qua ấy, dám mặt nặng mày nhẹ với nàng.
Eo ôi nàng thích cái câu Trần Kha của nàng ghê hén ~ ^0^~
Nghĩ đến tối qua, Đan Ny bĩu môi chun chun mũi, đáng ghét Trần Kha.
Bạn Hoàng thân nãy giờ cứ thấy có gì đó lạ lạ, rợn rợn người.
Quay sang.
Bất ngờ hơn nữa khi công chúa đang ngắm nhìn mình.
Cô ta quan sát mình nãy giờ lại tính hãm hại mình chăng ?
Chuyện tối qua như vậy, cô ta nhất định còn lâu mới tha cho mình T.T
Sao cứ nghĩ xấu cho bé thế chị ?
Nhưng trông cái bộ dạng nhìn lén kia cũng dễ thương thật ^^
Đấy phải nghĩ thế mới có tiến triển được chứ.
– Ngủ cái kiểu gì đấy ? – Trần Kha cất tiếng trêu chọc khiến công chúa bất ngờ, đỏ mặt vội quay sang bên kia.
– …………………….
– Nằm ngắm mình hả ?
– Không có ~ ! – Đan Ny vội phủ nhận càng khiến Trần Kha thấy buồn cười.
Bạn bật cười thành tiếng, thầm nghĩ Đan Ny là một cô tiểu thư rất đáng yêu, chỉ có điều đôi lúc hơi quá đáng và lạnh lùng với những người xung quanh thôi.
– Để người nổi tiếng phải bận tâm, thật ngại quá ngại quá. – Trần Kha vừa nói vừa ghi chép bài.
– Không thèm. – Đan Ny dẩu môi, tuy vậy chứ trong lòng đang cười rất là sung sướng nhé.
– Ny Ny…… – Trần Kha gọi.
– Gì ? – Nàng vẫn lạnh lắm.
– Chuyện hôm qua……
– Sao ?
– ….Mình….xin lỗi nhé…..- Trần Kha lí nhí -Vì hơi to tiếng….
– Có nợ nần tất phải trả.
HẢ ????
o.0
*Rợn tóc gáy*
Kế hoạch dụ dỗ trẻ nhỏ bằng phương pháp lừa tình đổ sông đổ bể cả rồi T^T
– Này. – Đan Ny bất ngờ gọi.
– Hử ?
– Tính nghỉ việc thật hả ?! – Nàng bắt đầu lộ cái kim lâu ngày rồi nhé, nàng muốn Trần Kha quay về lắm rồi đấy.
– ………… *Sững* Ờ.
– Ở lại làm tiếp đi, đây là lệnh đó ! – Nàng khó chịu
.
– Không, đến khi Ny Ny hiểu ra. – Trần Kha chau mày – Như thế này chứng tỏ Ny Ny vẫn chưa chịu hiểu.
– Gì mà chưa hiểu ? –….
Lại có chiến tranh chăng ?
– Thì….Mình đã xin lỗi, nhưng Ny Ny cũng có lỗi với cô bé kia….. – Trần Kha giải thích.
– Không bao giờ. – Nàng đáp gọn lỏn, khẽ liếc qua Trần Kha, bạn ấy đang thở dài.
Nàng cũng đâu có muốn Trần Kha buồn. Chỉ là từ bé đến giờ đã bao giờ nàng mở lời xin lỗi với ai đâu.
Nàng không nói.
Nhất định không ?!
Nhưng nàng vẫn muốn Trần Kha về làm ô sin cho nàng cơ ~~ (Sao cái gì cũng đòi thế =,=)
– Này ! – Nàng chuẩn bị dọa nạt.
– Sao nữa ?
– Vẫn còn hợp đồng, không được bỏ dở đâu ! Tí đến nhà tôi đi ! – Đan Ny ra lệnh.
– Không. – Trần Kha cũng phũ, thực ra ấy, bạn phũ ngoài thế chứ bên trong là kiếm cớ để không phải phục vụ nàng thôi. Mãi mới có cơ hội ngàn vàng thoát ra dại gì quay lại.
– Tôi sẽ trả lương cao… – Đan Ny bắt đầu dỗ ngọt, nàng thừa biết tỏng là bạn Kha rất tham tiền , hề hề.
– ………..Mình sẽ đi tìm việc khác. – Trần Kha cố gắng kiềm chế lòng ham trỗi dậy.
– ……Tôi sẽ đưa cậu đi ăn…. – Nàng nhớ ra bạn Hoàng thân rất thích đồ ăn. Nàng là nàng thuộc làu cái profile của bạn ấy rồi (thuộc lúc nào nhanh thế ??)
– …………..
ĐỒ ĂN ???
Ô mô đồ ăn ??? =,=
Không được Trần Kha, không được !
mất tư cách lắm mất tư cách lắm
– Thế nào ?
– Ờm….
– ……..- Nàng hí hửng.
– Không, mình không về cho đến khi nào Ny Ny chịu nhận lỗi và cô bé kia quay lại làm đâu. – Trần Kha nghiêm nghị, vừa lúc tan học, liền xách cặp lên và bỏ đi trước khi bị mấy món đồ ăn làm thay đổi ý định.
Ơ..~~
Không được ~~~
Phải tìm cách đưa ô sin quay lại
Không chịu ><
– Ny Ny, về thôi nào. Đi ăn gì đi. – Kỳ và Nhất cất tiếng.
*LẠNH*
– Er~~ Hề hề….Thôi bọn mình về trước nhá, cậu cứ ngồi suy nghĩ tiếp đi nha.
– Đang định chuồn….
– Khoan ! – Nàng cất tiếng.
*Đông cứng*
– Kỳ Kỳ, Nhất nhất, hai cậu có muốn mình giúp tán tỉnh bé Châu Châu không ??? – Bắt đầu dụ dỗ lần hai.
– Có chứ !! – Nghe tới bé Châu Châu là mắt sáng như đèn pha.- Nhưng cậu giúp thế nào được hả Ny Ny
– Mình có thể sắp xếp cho bé Thi Vũ xinh xắn của hai cậu lên đây học thay vì học ở trường ngoại ô. – Nàng thờ ơ, chuyện, nàng cầm đầu cả một tổ chức khủng bố chuyên ngành giáo dục cơ mà
– WOA~~ …… – Cả hai lác mắt – Như thế nghĩa là …..
– Nghĩa là ngày nào cũng sẽ có cơ hội tiếp cận mục tiêu.
– Này, mình thích Châu Châu trước mà ! – Kỳ Kỳ giẫy nảy khi thấy Vương Dịch có cùng chí hướng.
– Vớ vẩn, Châu Châu thích mình mới là quan trọng.
– Cậu im đi, đừng có giành Châu Châu của mình !
– Cậu im đi thì có !
– Cả hai im hết đi !!!! – Nàng hét.
*Ngoan ngoãn*
– Giúp mình chuyện này………. bla bla bla……
– Ny Ny à, ác quá…..
– Ừ, đừng làm khó cậu ấy vậy chứ?!
– Vậy thôi cũng dẹp bé Châu Châu vậy. – Nàng nhún vai rồi bỏ đi.
3s suy nghĩ.
1
2
3
– Bọn mình đồng ý mà!!!!! – 2 người hét tướng lên và chạy theo công chúa đang vô cùng dương dương tự đắc.
“ẮT XÌ!”
– Kha Kha em cảm hả? – Mộng Dao bay lượn lờ bên cạnh bạn Kha.
– Không có.
– Hay tiểu thư yêu dấu lại vừa nhắc đến em chăng? – Dao trêu chọc.
– Vớ vẩn, cái gì mà yêu dấu cái đồ Trứng lai cọp đó!!! – Trần Kha giẫy nảy.
– Chị thấy 2 đứa có duyên đấy…khéo sau này lại…. *bắt đầu tưởng tượng về 1 ngôi nhà và những đứa trẻ*
– *Rùng mình* Chị đừng có trù ẻo em, em chỉ có Đa…..
– Ý!
– Nhầm, em chỉ có Bội Bội thôi. – Trần Kha cái miệng mày bị làm sao vậy, sao lại có thể nhắc đến tên cô ta được chứ ! Từ ngày gặp cô ta mình càng ngày càng điên rồi, điên mất thôi .
– Ừ chị biết chị biết…… – Mộng Dao chẹp chẹp lưỡi, cười đầy bí hiểm.
– Biết cái gì mà biết! – Trần Kha cốc đầu Dao một cái– Đi tìm việc với em đi ở đó mà biết với chả không biết.
Từ xa…..
mà thực ra cũng chả xa lắm.
Có hai con người đang lúi húi núp núp, trông vô cùng khả nghi.
– Này Nhất Nhất… – Kỳ hạ cặp kính đen của mình xuống.
– Gì? – Vương Dịch vẫn không rời mắt khỏi đối tượng.
– Kha Kha cậu ta có bị sao không zợ?
– Ừ mình cũng thấy lạ…..
– Sao cậu ta lại nói chuyện một mình nhỉ? – Kỳ xoa xoa cằm, lẽ nào cậu ta bị tự kỉ?
Cậu ta bị tự kỉ???
Chả có lẽ Đan Ny nhẫn tâm đi hành hạ một người bị tự kỉ
Dã man quá dã man quá
– Nghĩ gì mà đần mặt ra thế? Lo theo dõi đi! Mình không muốn chết dưới tay Đan Ny đâu!
– Ờ.
[text_hash] => 2284260f
)