Array
(
[text] =>
Wangho lau mồ hôi, cậu có thể cảm giác được bệnh trạng say nắng, chỉ có điều không để ý. Mùa hè hàng năm đều bôn ba đi vẽ vật thực đều khó tránh khỏi mắc bệnh vặt, không có vấn đề gì lớn lao.
Nghe thấy tiếng bọn họ nói chuyện, Kim Jeonggyun từ trong phòng đi ra, trêu ghẹo: “Wangho, hôm nay ra ngoài chơi à?”
Wangho gật gật đầu, sắc mặt thì đỏ hồng, chị Lim đưa cho cậu một cốc nước lọc, uống sạch một hơi vẫn cảm thấy môi lưỡi khô khốc. Cậu đứng lên lần nữa: “Con thấy khá hơn rồi, không có gì đâu ạ.”
Sanghyeok nghe ra giọng uề oải, không tin lắm, Kim Jeonggyun cũng nói: “Đừng có chủ quan, bị mất nước là phiền phức lắm đấy.”
“Con đi truyền nước biển, trước đây mỗi khi say nắng cứ truyền nước biển là khỏe ngay.”
Cậu quả thật hơi khó chịu, không thể thêm phiền phức cho nhà người ta nữa, liền gắng gượng đi ra ngoài.
“Tự mình con đi có được không đấy?”
“Được ạ.” -Wangho đi tới cửa còn nở nụ cười rạng rỡ: “Con bảo ba con đi cùng.”
Người từ từ đi xa, Sanghyeok nắm điều khiến từ xa tìm chương trình xem, không có kênh nào thú vị. Kim Jeonggyun bắt chéo hai chân chơi với chó, cười nói chó con mà cứ như trẻ con, cực kì bướng bỉnh.
“Sanghyeok, chó này là ông ngoại mua cho con đấy. Lúc con về thì dẫn nó theo, đừng để lại cho ông, ông cũng không có thời gian chăm mỗi ngày đâu.”
“Vâng, con biết rồi.”
Nói mới nhớ tới buổi sáng dắt chó đi dạo, trước khi tình cờ gặp Wangho, anh đã nhìn thấy Han Minkyu lái xe đi làm, sau đó con husky vẫn luôn cột ở trước nhà cậu. Vừa nãy Wangho nói bảo ba đi cùng, lúc này mới mấy giờ mà Han Minkyu đã tan tầm về nhà chứ?
Sanghyeok đi ra ngoài liếc mắt một cái, ngoài cửa nhà họ Han không có xe, phỏng chừng Han Minkyu sẽ không về. Vậy… Han Wangho mệt mỏi như thế tự đi truyền nước biển sao? Được sao?
Theo lý mà nói, trẻ con mười mấy tuổi bị bệnh truyền dịch, một mình đáng ra có thể ứng phó. Sanghyeok trở về phòng khách xem ti vi, chuyển sang chương trình thời sự, thời sự nói, bệnh viện Daejeon có người bệnh đang truyền dịch không cẩn thận đụng vào cần trục treo nước biển, cần trục rơi xuống tổn thương mắt, nảy ra tranh cãi với bên bệnh viện.
Kim Jeonggyun cảm thán: “Ầy, đen đủi quá.”
Người chỉ sợ liên tưởng, Sanghyeok tưởng tượng người bệnh thành Wangho, đôi mắt kia nếu như bị đập… thì…
“Ông, Han Wangho đến bệnh viện nào vậy? Có gần đây không?”
“Ở ngã ba rẽ trái hơn mười mét có phòng khám, bệnh vặt không cần đến bệnh viện.”
Nhắc tới mới nhớ, ông sống một mình, mỗi khi ốm vặt đều là gia đình Wangho tới chăm sóc, quan hệ rất thân thiết: “Sanghyeok, nếu không con đi xem thử đi, coi như đi dạo.”
Sanghyeok đứng dậy đi, sau khi đi bộ đến phòng khám thì không lập tức vào mà rẽ sang cửa hàng tiện lợi bên cạnh mua một que kem. Anh vừa ăn kem vừa bước vào phòng khám, nhìn vào phòng truyền dịch, Wangho một mình ngồi trong góc ghế sô pha. Rụt vai, trên người đắp một cái chăn mỏng, đầu cúi thấp xuống.
“Ba cậu đâu?” -Sanghyeok thong thả đi tới
“Ba tôi vẫn chưa về, cậu ra ngoài mua kem sao?” -Wangho nghe tiếng ngẩng đầu, hơi kinh ngạc vì đối phương xuất hiện.
Sanghyeok ngồi ở bên cạnh, chú ý thấy cánh tay Wangho nổi da gà, nhìn có vẻ rất lạnh. Anh nắm một góc chăn nhấc nhấc, đắp kín lại.
“Sốt rồi hả.”
“Ừm, một chút, 38 độ”
Trước khi Sanghyeok đến y tá vừa tiêm thêm chút thuốc hạ sốt vào chai nước biển cho cậu.
Đợi đến khi hạ sốt là được rồi, Wangho sốt đến mơ màng, cúi đầu kéo chăn che nửa khuôn mặt, đến cả hơi thở cũng che lại. Sanghyeok nhìn đáng vẻ kia, nhớ tới cảnh em gái bệnh, ủ rũ, đòi ba anh ôm một cái.
Anh vô ý làm ba cho người khác, liền thay đổi hình thức: “Nếu như cậu không có sức thì dựa vào tôi này.”
Wangho “Ừm” một tiếng, lại không nhúc nhích, tính kiên nhẫn chịu đựng của cậu khá cao mức độ này vẫn có thể chống đỡ. Hai người không nói tiếp, trong phòng yên tĩnh đến nỗi thậm chí có thể nghe thấy âm thanh tiếng nước nhỏ giọt.
Không bao lâu lại có một người bệnh tới truyền dịch, đối phương mở TV ra xem. Kênh đang chiếu Harry Potter, Wangho ngẩng đầu xem cùng, cậu thích xem phim, cũng đặc biệt thích Harry Potter.
Xem chừng năm phút sau, Sanghyeok ngáp một cái.
Hai mắt Wangho mở hờ, nét đỏ ửng trên mí mắt chậm rãi biến mất, sắc mặt cũng tốt hơn. Bên cạnh không có tiếng động, bỗng nhiên vai trĩu xuống, Sanghyeok nghiêng đầu gục lên vai cậu, ngủ từ sớm rồi.
Wangho ngồi lại tử tế, một lát sau vai tê rần, sợ đánh thức đối phương nên nhẫn nhịn bất động. Một bệnh nhân khác nhìn hai người họ, kinh ngạc nói: “Hai đứa đây là ai chăm sóc ai vậy?”
Cậu cười cười: “Phiền chú giảm nhỏ âm lượng xuống một chút ạ.”
Sắp truyền xong Wangho gọi y tá rút kim, Sanghyeok rốt cuộc cũng mở mắt ra, tỉnh táo lại, xấu hổ nhìn về nơi khác, giả bộ như chưa có chuyện gì xảy ra.
Wangho tạm thời hạ sốt, chỉ là bước chân vẫn loạng choạng đi rất chậm, bọn họ từ phòng khám chầm chậm đi về nhà, trước khi vào cửa cậu nói tiếng: “Cảm ơn”.
Sanghyeok đưa lại túi thuốc bác sĩ cho, không nói gì. Dưới cái nhìn của anh, anh với cậu đã hình thành mối quan hệ hàng xóm giúp đỡ lẫn nhau, có nợ ân tình hay không cũng không rõ.
Wangho sau khi về nhà liền lên giường nằm, mở ra hai món quà xem thử, áo choàng tắm thì còn được, mà sau khi mừng rỡ qua đi lại nhìn đôi giày thể thao này, cậu cảm thấy hơi có gánh nặng. Quen nhau không bao lâu, nhận một món quà đắt như vậy, không thể nào nói nổi.
Cậu suy tính, hay là tặng lại cho Sanghyeok một món quà giá trị tương đương? Cái này cũng dính đến chuyện tích góp tiền tiêu vặt, hay là nhận vẽ bản thảo kiếm chút tiền thù lao? Cậu vẫn còn hơi mê man, quyết định chờ sau khi khỏi bệnh rồi lên kế hoạch chi tiết.
Buổi tối Han Minkyu và Oh Jaeyoon trở về, có ba mẹ chăm sóc, tinh thần Wangho khá hơn nhiều so với buổi chiều. Nhưng mà ngày mai công ty có hạng mục tới phần kết rồi, rất quan trọng, cả hai người họ không thể ở nhà chăm sóc cậu.
Sáng mai phải đi học thêm, cậu quyết định không xin nghỉ, cảm giác mình có thể kiên trì. Gương mặt vốn có thể sánh ngang với con lai, qua một đêm phát sốt liền tiều tụy, hôm sau khi Wangho thức dậy, tóc xoăn rối bời, hai bờ môi khô đến nứt ra, cả người như già đi mấy tuổi.
Cậu bò dậy tắm, thay một bộ quần áo nhẹ nhàng khoan khoái, thành công quay lại làm đóa hoa mười bảy tuổi, quan trọng nhất là, cậu chờ đợi không nổi muốn thử đôi giày kia.
Mang xong, không lớn không nhỏ rất vừa vặn, buộc dây giày vào, ở trước gương soi tới soi lui. Wangho mèo khen mèo dài đuôi một lúc, xuống lầu ăn cháo, uống thuốc, sau đó đeo cặp ra cửa.
Ở cửa liền tình cờ gặp Sanghyeok
“Chào buổi sáng.”
Sanghyeok lôi chó dừng lại, nhìn kỹ Wangho, có vẻ như hết sốt rồi, nhưng đôi mắt to vẫn còn hơi sưng.
“Khỏe hơn chưa? Không nằm yên ở nhà mà còn đi đâu?”
“Có lớp toán.”
“Chăm chỉ quá nhỉ.”
Wangho ngượng ngùng cười cười, bình thường sẽ không siêng năng đến thế nhưng hôm nay kiên trì đi học còn có nguyên nhân khác, mang giày mới không nhịn được muốn đi ra ngoài khoe khoang.
“Tôi đi nha.”
Cậu vẫy tay tạm biệt Sanghyeok
Đi ra ngoài vài bước, Wangho nhớ ra, hôm nay lớp toán phát bài tập, cũng chính là xấp đề cậu nhờ Sanghyeok làm. Bởi vì là học bồi dưỡng, mỗi một đề thầy đều sẽ chấm điểm, căn cứ theo điểm để biết thành tích của mỗi người.
Wangho quay đầu lại hỏi: “Xấp đề lần trước cậu làm giúp tôi, có khó không?”
“Cũng bình thường.” Thật ra anh đã quên từ lâu rồi.
Trong lòng cậu không chắc chắn: “Có thể trên tám mươi điểm không?”
“Chắc là được.”
Nửa tiếng sau, Wangho đón xe đến lớp bồi dưỡng, cầm một cốc nước nóng tìm vị trí cách xa máy lạnh. Chuông vào học vang lên, thầy giáo ôm một xấp đề đi đến, trước tiên nhìn quét qua cả lớp, sau đó cười híp mắt liếc cậu một cái.
Wangho ngẩn ra, nhìn cậu làm gì, chẳng lẽ bài thi làm không tốt sao?
“Xấp đề này vẫn khó như thường, có vài bạn không làm được hai đề cuối.” -Thầy đang nói trên bục giảng: “Hôm nay nghe giảng phải nghiêm túc đấy.”
Nếu khó như vậy, làm không tốt cũng có thể thông cảm được nhỉ.
Wangho hơi thả lỏng, vừa vặn bài thi phát ra, cậu vội vàng nhận lấy. Để lên bàn vừa nhìn, chỉ thấy toàn là dấu đỏ đánh đúng, nghi ngờ lật tới chính diện xem điểm, ôi mẹ ơi!
Con số “100” rõ to, điểm tối đa.
Wangho trợn mắt ngoác mồm, ngẩng đầu nhìn ánh mắt đầy trí tuệ của thầy giáo sau cặp kính, nhất thời hiểu ra hàm nghĩa của nụ cười kia.
Cậu uống miếng nước nóng an ủi, nhớ tới lần phát huy tốt nhất trong kì thi của trường là 98 điểm, mà bài thi lớp bồi dưỡng hầu như cậu chỉ đều đạt khoảng trên 80 điểm.
Chuông vào học vang lên, thầy bảo mọi người lấy bài ra, bắt đầu giảng.
Wangho nghiêm túc nghe giảng bài, từ từ cảm nhận được độ khó bài thi này, càng như vậy, càng nhớ tới cao thủ thay cậu làm bài. Cậu thực sự đã đánh giá thấp Lee Sanghyeok rồi, vừa ra tay đã lấy được điểm tối đa.
Dần dần giảng đến những bài tập cuối: “Câu số hai mươi khá là khó, số người làm được chính xác rất thấp.”
Wangho nhìn đề bài, đọc xong một lần, không hiểu lắm, cũng không chú ý tới thầy còn nói: “Chỉ có một bạn giải được đề này, cũng là người duy nhất trong lớp đạt điểm tối đa.”
Wangho bắt đầu đọc lần thứ hai, đọc một chút ngẩng đầu lên, người duy nhất điểm tối đa, không phải là nói cậu chứ?
“Han Wangho, em lên giảng cho các bạn câu này đi.”
—————
[text_hash] => faa4b312
)