\”À, xin chào các em.\” Thầy chủ nhiệm lớn tuổi, đứng trên bục giảng, cất giọng khàn khàn.
\”Thầy tên Hàn Văn Lập, giáo viên chủ nhiệm của các em trong mấy năm tới đây, và thầy tất nhiên sẽ phụ trách bộ môn Vật Lý lớp mình rồi.\”
Thầy mỉm cười hiền hậu, \”Sau này sẽ còn đồng hành trong 3 năm tới nhỉ, nếu em nào có câu hỏi gì muốn hỏi thầy thì có thể giơ tay lên hỏi, đừng ngại nhé.\”
Chủ nhiệm Hàn là một người đàn ông trung niên có ngoại hình khá phổ thông, gương mặt thầy hiền từ, phúc hậu; phần đầu còn vài nhúm tóc thưa thớt sớm đã ngả sang màu bạc, thoạt nhìn trông rất giống những vị giáo viên đứng tuổi với kinh nghiệm giảng dạy biết bao lứa thế hệ thanh thiếu niên.
Vận trên mình chiếc áo sơ mi sờn cũ và chiếc quần âu, thầy chắp hai tay ra sau, đứng trên bục giảng quan sát từng học sinh một
Bên dưới không có động tĩnh gì, thầy bèn tiếp tục phổ biến các nội quy nhà trường, đại khái là về lịch học, giảng dạy cùng với các giấy tờ cam kết, thông tin cá nhân.
Kết thúc phân công nhiệm vụ, thấy các cô cậu học trò bên dưới có vẻ còn hơi chưa quen, bèn bảo các bạn cứ trò chuyện tự nhiên, thầy không quản. Bản thân thì đi ra ngoài, ung thư thái nhâm nhi tách trà vào lúc sáng sớm.
Sau khi thầy chủ nhiệm đi ra ngoài, tất cả mọi người dường như đều trở nên thoải mái hơn, bắt đầu quay sang bắt chuyện với bạn cùng bàn bên cạnh.
Lớp học ngay tức khắc liền trở nên nhộn nhịp.
\”Vậy thì…\” Lưu Vũ không nhịn được tò mò, quay xuống hỏi thăm nhóm người đằng sau trò chuyện rất rôm rả, \”Các cậu gặp nhau như thế nào vậy?\”
\”Không có tôi.\” Tạc Giang ngồi một bên xua xua tay, chỉ sang bên cạnh, \”Là hai người bọn họ cơ.\”
Lưu Vũ quay sang nhìn thằng bạn cùng bạn.
\”Thì chỉ là hôm bữa đi du lịch, gặp nhau trên tàu thôi.\” Hải Triều trả lời ngắn gọn, Đinh Mạc một bên cũng gật đầu thừa nhận.
\”Ồ.\” Lưu Vũ nói, \”Đinh Mạc và Tạc Giang , phải không? Hai cậu một người thủ khoa một người á khoa, lợi hại thật đấy.\”
\”Cảm ơn.\” Tạc Giang cười cười, \”Tất cả mọi người ở đây, đều thành công thi 1 chọi 3, đậu vào trường chuyên, cũng đều rất đỉnh nha.\”
Trong khi ba con người hướng ngoại còn đang trò chuyện rất vui vẻ, Đinh Mạc một bên đang lướt điện thoại, chăm chú đọc thứ gì đó.
\”Cậu đọc gì thế?\” Hải Triều tò mò hỏi, \”Là truyện sao?\”
\”Tiểu thuyết.\” Đinh Mạc đáp, dừng lại một chặp rồi bổ sung, \”Tạc Giang tự viết đó.\”
Nghe thấy có người đề cập đến tiểu thuyết, còn là về đứa con tinh thần của mình, Tạc Giang hai mắt sáng trưng, quay phắc sang nhìn cậu.
\”Sao, cậu có hứng thú hả, đọc thử không.\” Nghĩ một lúc cậu ta lại chép miệng, xua tay, \”Tôi không nghĩ cậu hợp với thể loại này đâu, có khi lại khó chịu đấy, vẫn là thôi đi.\”
\”Tôi chưa đọc mà, sao cậu lại khẳng định chắc nịch như vậy?\” Hải Triều có phần cạn lời với tính cách xoay như chong chóng của đối phương.