Trung bình tầm 1 tháng là sẽ có kết quả kỳ thi vào 10 tại thành phố Minh Hải. Sau loạt các thủ tục từ khâu chấm thi đến quá trình chờ đợi dài đằng đằng, thì cũng đã đến ngày công bố kết quả.
Cái nắng gay gắt lúc ban trưa, tiết trời ẩm thấp càng làm rõ thêm cái thời tiết nhiệt đới gió mùa nơi đây. Nhà cậu là một căn nhà gạch cấp 3, tọa lạc ở làng biển Nam Hải, tức phía Nam trung tâm, cách thành phố không quá hai mươi cây số.
\”Tao lo quá mày ơi…\” Lưu Vũ ngồi cuộn mình trên ghế, quay đầu nhìn về phía dì Mai Quý tức mẹ cậu ta, bà vẫn còn đang say sưa tám chuyện với khách.
\”Lỡ mà rớt thì bà già cho tao no đòn.\” Lưu Vũ lầm bầm trong miệng, tay bấm điện thoại lạch cạch. \”Mới nghĩ đến thôi mà đã rùng mình rồi.\”
Hải Triều còn đang ngồi trước máy tính chơi game, hai tay thao tác rất đỗi điêu luyện.
\”Chuẩn bị sẵn cái mông sắt đi.\” Cậu đáp qua loa, \”Có điểm thì chỉ cần trở người, nằm úp là vừa đẹp.\”
Ba đứa bọn cậu, trừ Đương Dương khi này lại đi đâu mất, đang gọi nhóm online.
Nếu là thường ngày, cả bọn sẽ sang nhà Lưu Vũ nói chuyện cho xôm. Nhưng sau khi nghe đủ thứ lời đồn rằng tuần trước, qua, nay, mai sẽ công bố điểm thi, thành thử cả đám đều lựa chọn cắm cột ở nhà cho lành.
Cậu và Lưu Vũ đều chọn nguyện vọng một là vào ngôi trường chuyên duy nhất trên thành phố ở bộ môn Vật Lý, Đương Dương thì lựa chọn theo mảng Toán học.
Để mà nói về mức độ lo lắng trong khoảng thời gian \’hậu thi cử\’ thì theo lời Lưu Vũ, cu cậu là thi 4 môn tạch 2 môn, thành thử run như cầy sấy, mỗi khi nghe tin sắp có điểm lại chột dạ.
Đương Dương thì là người xuất sắc nhất trong nhóm bọn cậu, không, là xuất sắc nhất ở cái huyện này cơ. Cậu ta chắc chỉ nhắm xem bản thân có giành được cái mác thủ khoa khỏi tay mấy mươi tên mọt sách trên thành phố hay không thôi, còn việc đậu đối với đối phương chắc dễ như bỡn.
Bán xong mấy cái phao bơi cho khách du lịch, dì Mai Quý liền bước lại chỗ máy tính, một cước đá Lưu Vũ ngồi xuống chiếc ghế đẩu bên dưới. Gương mặt tròn trịa son phấn của bà ngay lập tức hiện lên tràn đầy màn hình:
\”Mấy đứa đang rì rầm to nhỏ gì thế?\” Bà hỏi.
\”Đâu có gì đâu…\” Lưu Vũ lẩm nhẩm đáp.
\”Nói gì nói cho rõ ràng coi nào!\” Dì Mai lớn giọng, đập phát rõ đau lên vai thằng con quý tử của mình.
\”Đâu có nói gì đâu! Mẹ tránh ra đi, chật chết đi được.\”, Lưu Vũ ôm lấy cánh tay, mặt nhăn nhó bí xị mà cằn nhằn, lủi thủi kéo ghế sang một bên.
Dì Mai Quý là chủ nhân của một chuỗi nhà trọ có tiếng tăm nơi đây. Tính cách của bà được nhiều người nhận xét là dữ dằn, phô trương, lại còn lắm lợi, nhưng ai trong xóm cũng đều biết rằng nhờ cái thói lanh lợi, khéo bề xoay xở, chịu thương chịu khó nên giờ bà mới được cơ ngơi như thế này.
Trẻ con trong xóm ai ai cũng sợ bà, khi nhỏ chỉ cần nghe câu thần chú \’Không ăn là mẹ gọi dì Mai qua đút cho ăn đấy\’ là đứa nào đứa nấy đều ngoan ngoãn ăn hết tắp lự.