\”Tình tinh tính\”
\”Chuyến tàu T52B07 sắp vào sân ga, quý khách vui lòng đứng cách xa vạch an toàn ít nhất 5 mét . Xin nhắc lại…\”
Ngày 22 tháng 6, tại nhà ga Đông Sơn, tỉnh Nam Giang
Trên sân ga đông đúc, dòng người tấp nập bộn bề, các anh kiểm vé phải chạy qua chạy lại nhắc nhở hành khách đứng cách xa đường ray hết lần này đến lần khác.
Hẳn là do đang dạo giữa mùa du lịch, các gia đình có con nhỏ đi đặc biệt nhiều.
Cứ một lúc tiếng khóc trẻ con lại vang lên.
Ít nhất cũng không đông như dạo Tết, khi mọi người đều xách đồ đạc vội vã về quê nhà, khi ấy không chỉ tàu hỏa mà tất thảy tuyến phương tiện đi lại đều \”thất thủ\”, tàu xe máy báy đều cháy vé cả, trên quốc lộ cao tốc cũng xe nối đuôi nhau thành hàng dài chạy trong đêm.
Đằng sau, chi chít các thùng hàng được bọc trong các bao tải, ni lông, chất thành đống. Mấy bác lính ga nhanh nhẹn vác từng túi một, quăng phắt lên toa hàng phía đường ray đối diện.
\”Hai bố con kiểm lại thử có còn quên thứ gì không.\”, bà Bạch quay ra đằng sau, tay còn đang bận bịu lục lọi quần áo trong vali.
Bà mang dáng dấp một người phụ nữ đã quá độ trung niên, khi này đang ngồi xổm, bày hết đồ đạc trong túi ra một thể, lần nữa kiểm tra lại hành lý của mình.
\”Bà này thật là.\” ông Bạch đứng một bên, gương mặt nhăn xị, càm ràm. \”Ra đến tận đây rồi, nếu có còn quên thứ gì nữa cũng đâu thể nào chạy đi mà kiếm được nữa đâu.\”
Mặc kệ lời than phiền của lão chồng, bà vẫn lặng lẽ kiểm hết đồ đạc rồi mới nhét lại mọi thứ vào trong chiếc cặp đeo sau.
Vốn chiếc cặp này được thiết kế chứa được không ít đồ, bấy giờ lại bị nhét quá khổ, trông đến đáng thương.
Bà quay sang cậu con trai, người đang điềm nhiêm đứng dựa vào bức tường bên nhà ga, nhẹ giọng nói: \”Lên tàu rồi, lát nữa mặc thêm áo khoác, không lại cảm.\”
Hải Triều đang trong trạng thái nửa mơ nửa tỉnh, hai mặt nhằm nghiền, cả mặt chôn vùi đằng sau chiếc áo khoác mà dựa tường, chợp mắt.
\”Vâng vâng.\” Cậu đáp, giọng khàn khàn, \”Mặc ấm, ăn tối, dậy đúng giờ, nhớ rồi.\”
Thấy cậu đáp như vậy, bà cũng lười không nói gì thêm nữa.
Cả tuần nay, 7 ngày hết 3 ngày đã thức trắng đêm, tất cả là vì nỗi sợ nửa đêm đang ngủ sẽ có thú hoang xông vào lều, thành thử cậu phải cắn răng thức giấc canh chừng
Trải nghiệm một lời khó kể hết, nói bóng gió thì là du lịch gia đình, tự túc, sinh thái ở nơi đồng không mông quạnh.
Nói toẹt ra thì là quay về với phần \”con\” trong con người, cách ly hoàn toàn với xã hội.
Không sóng, không tín hiệu.
Sáng ăn trái dại, trưa ăn cá, đêm về thì ngủ trên đồi.
Cuộc sống chỉ xoay quanh hái lượm, kiếm củi, câu cá, lang thang trong rừng.