Kỷ Lẫm nghiêm túc nói: \”Đây là đương nhiên, nhưng trước khi hung thủ bị bắt, anh vẫn ở trong diện tình nghi, bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng bị triệu tập để điều tra.\”
\”Được, tôi nhất định sẽ phối hợp.\” Ngu Độ Thu ngáp một cái, lộ ra mệt mỏi, \”Còn có cái gì muốn hỏi sao, Kỷ đội trưởng? Thật không dám giấu, vị hôn thê của tôi đã ở một mình trong phòng cho khách một tiếng rồi, khẳng định sẽ không vui, tôi phải đi dỗ cô ấy.\”
FA Kỷ Lẫm đem giấy và bút trong tay trả lại cho Ngưu Phong, giọng căm hận nói: \”Các anh có thể về phòng trước, nhưng không thể ra ngoài, chờ báo cáo khám nghiệp tử thi đến, tôi sẽ tìm các anh lần nữa.\”
Một tá bia của Lâu Bảo Quốc rốt cuộc cũng hết, anh ta thoải mái nấc lên: \”Cuối cùng có thể đi ngủ!\”
\”Không, hai người ở lại.\” Ngu Độ Thu thình lình nói.
Chu Nghị nghi hoặc: \”Thiếu gia, còn có chuyện gì?\”
\”Ỏ lại ghi chép.\”
Ngưu Phong nói: \”Tôi đã đưa họ làm rồi.\”
Ngu Độ Thu lắc đầu: \”Không phải về chuyện của chú hai, mà về người phục vụ quầy bar.\”
Kỷ Lẫm khó hiểu: \”Anh nói Ngô vĩ? Anh ta bị làm sao? Anh ta cả đêm cũng chưa rời khỏi quầy bar.\”
\”Tôi đang nói về người khác.\” Ngu Độ Thu hướng tầm mắt về phía cầu thang, nơi thi thể Ngu Văn Thừa đang cảnh sát cất vào trong túi đựng xác, \”Khi án mạng xảy ra, tôi thấy bên cạnh thi thể chú hai có một người bưng rượu.\”
Kỷ Lẫm nhìn về phía Ngưu Phong, Ngưu Phong nói: \”Có một người, chúng tôi đã điều tra anh ta, anh ta đến siêu thị Vĩnh Bình cánh đây hai con phố mua mấy chai bia, không có đi qua tòa nhà dành cho khách, khớp với camera giám sát. Lúc Ngu Văn Thừa nhảy xuống đúng lúc rơi bên cạnh anh ấy.\”
Kỷ Lẫm lại nhìn về phía Ngu Độ Thu, nhướng mày: \”Nghe qua không có vấn đề, sao anh lại để ý đến anh ta?\”
Ngu Độ Thu: \”Tôi đề nghị hai người chú ý đến người này, theo tôi quan sát, người này bình tĩnh đến kì lạ.\”
\”……\” Người bình tĩnh và kỳ lạ nhất trong tất cả mọi người không phải là anh sao?!
\”…… Được, tôi sẽ cho người chú ý đến anh ta. Nhưng có khả năng anh ta bị dọa đến choáng váng, không dám động mà thôi.\”
Ngu Độ Thu không tỏ ý kiến, đứng lên, cúi người lịch sự, đi về phía cầu thang, lão quản gia theo sát sau đó.
Ngưu Phong không vui nói: \”Tên này thật phiền…… Giống như tất cả mọi người đến phải nghe lời hắn.\”
Kỷ Lẫm cũng nhìn bóng lưng Ngu Độ Thu, cuối cùng đưa ra kết luận: Nhìn từ phía sau, kiểu tóc không theo xu hướng này khá sang trọng.
Hành lang lơ lửng dài 100m được lắp kính hai bên, đi trên đó giống như đi trên cầu không có lan can, gió thổi qua liền sẽ đem người cuốn đi, ngã xuống từ trời cao mấy chục mét.
Khi gió đêm thổ qua, Ngu Độ Thu sợi tóc tung bay, ánh mắt dần dần u ám.
\”Thú vị rồi đây.\”