\”………… Đêm nay đừng trở về, chúng ta suốt đêm điều tra án.\”
\”Vụ án này còn có gì mà tra? Mấy trăm đôi mắt đều thấy, là chính hắn tự mình leo rào nhảy xuống, nếu không phải……\” Lư Tình đột nhiên tạm dừng, dáo dác lấm la lấm lét mà nhìn quanh bốn phía, xác định những người kiêng kị không ở phía sau, dịch người đến bên cạnh Kỷ Lẫm, nhỏ giọng nói, \”Nếu không phải Bành cục tình cờ tới tham gia cái yến hội này, người chết ở dưới mí mắt anh ấy, sắc mặt âm trầm, thoái thác không được, anh ta sẽ không triệu tập khẩn cấp nhiều người như vậy .\”
Kỷ Lẫm hơi nhướng mày: \”Cô sai rồi, Bành cục anh ta căn bản không biết xấu hổ, nếu như anh ta cảm thấy việc này không điểm đáng ngờ, đã sớm gọi cảnh sát địa phương đến xử lý mớ hỗn độn này. Nếu gọi người trong cục chúng ta, khẳng định là cảm thấy chuyện này kỳ quặc, không nhất định là tự sát.\”
\”……\” Lư Tình nhất thời không biết nên soi mói nửa câu đầu hay là nên tán đồng nửa câu sau, \”Đúng rồi, lão Bành đi đâu vậy? Anh ấy cũng là nhân chứng trong vụ án này mà.\”
\”Đừng nói nữa, nói đến tôi lại cảm thấy đau nửa đầu, anh ta đang nửa chết nửa sống mà ở trên phòng cho khách nghỉ ngơi.\”
Lư Tình cứng họng, nhỏ giọng bức súc: \”Trong cục chúng ta có lãnh đạo nào đáng tin không vậy……\”
\”Cô nói cái gì?\”
\”Không, không có gì!\”
Kỷ Lẫm lười truy cứu, lại chậm rãi bước một vòng quanh thi thể trên mặt đất. Nhìn bên ngoài, manh mối thật sự ít ỏi. Quá trình thẩm vấn cũng cho thấy, nạn nhân tự mình leo rào nhảy xuống mà không có tác động của ngoại lực. Còn nhiều manh mối bên trong nhưng phải đợi báo cáo khám nghiệm tử thi, trước mắt chỉ có thể làm là điều tra tòa nhà và ghi chép.
Lúc này, viên cảnh sát phụ trách kiểm tra hiện trường chạy từ tòa nhà dành cho khách, tiến đến bên tai Kỷ Lẫm thấp giọng nói mấy câu.
Kỷ Lẫm ánh mắt sáng lên: \”Còn có việc này? Tôi đi thẩm vấn thông tin không chính thống kia!\”
Lư Tình chỉ nghe thấy mấy chữ cuối cùng, lập tức đã biết bọn họ tại nói về ai: \”Cái gì không chính thống, nhìn so với anh đẹp trai hơn nhiều…… Ai da!\”
Kỷ Lẫm hung hăng một ấn đầu nàng : \”Cô không nói không ai nói cô câm.\”
Trên hàng ghế cao trước quầy bar, bốn người đàn ông béo gầy, già trẻ khác nhau, nhưng toàn bộ đều mặc tây trang giày da ngồi cạnh nhau.
Lâu Bảo Quốc chính mắt thấy một người đàn ông còn sống từ trên trời rơi xuống nửa giờ trước, anh ta bị sốc đến mức toàn thân run rẩy dữ dội, ly bia tươi thứ hai trong tay anh ta đã uống gần hết, chỉ còn lại đế ly, anh ta giật lấy ly của Chu Nghị, nói để kìm lại cơn sợ.
\”Thật con mẹ nó quỷ quái….. Anh nói xem, chú hai bị ma nhập sao? Nụ cười vừa rồi làm tôi nổi da gà.\”
Chu Nghị huých khuỷu tay hắn: \”Đừng nói lung tung, đó là chú hai của thiếu gia, không phải chú hai của anh\”
Lâu Bảo Quốc vội vàng hướng bên trái cách hai cái ghế xin lỗi: \”Thực xin lỗi, thực xin lỗi thiếu gia, tôi không phải cố ý bất kính với chú hai của anh.\”