\”Cậu ấy vừa mới cãi nhau với chú hai, nên bảo tôi xuống lấy một chai rượu để chuộc lỗi.\” Ông lão có đôi mắt hiền từ cười với tiểu phục vụ sau quầy bar, \”Mang một chai sâm panh Mumm Cordon Brut, tốt nhất là loại lâu năm .\”
Ngô Úy thầm thở phào nhẹ nhõm, cũng may thiếu gia trong quần thể này là người có gu thẩm mỹ, cũng không có yêu cầu quái đản gì. Anh lập tức xoay người, chuẩn xác lấy ra một chai sâm panh 1998 từ hầm rượu hình bàn cờ phía sau quầy bar, dùng đôi tay đeo găng trắng cung kính dâng lên cho đối phương, đang nóng lòng muốn nghe một lời khen để an ủi mình vừa rồi bị mắng rằng \”làm ba năm không bằng lính mới\”
——Tuy nhiên, khi anh nhìn thấy Hồng thúc cũng đeo găng tay trắng, và chúng là găng tay lụa cao cấp hơn anh và ít có khả năng để lại dấu vết, anh biết rằng mình đã sai, và anh vẫn là gà mờ.
Hai mươi phút sau, Lâu Bảo Quốc rốt cuộc được như ý nguyện uống được cốc bia quê hương mà anh ấy tâm tâm niệm niệm, vẫn còn lạnh, ngửa đầu uống một ngụm, giác toàn thân thoải mái, không ngại bọt trắng dính trên mũi.
\”! Lão Chu, cũng uống đi! Dù sao chi phí hôm nay đều ghi cho thiếu gia.\” Lâu Bảo Quốc kéo Chu Nghị đến cạnh mình, không quên nói với người phục vụ đang chạy việc vặt: \”Cảm ơn , đại soái ca!\”
Đại soái ca nhẹ nhàng lắc đầu, một tay nâng lên khay đầy bình rượu cùng cốc, đi ra quầy bar, hòa vào nhóm khách náo nhiệt trong sảnh tiệc.
Lâu Bảo Quốc nheo mắt, nhìn bóng dáng cao lớn của anh ta rời đi: \”Hay quá, thiếu gia thích loại này đúng không?\”
Chu Nghị uống rất có chừng mực, vẫn còn hai phần ba bia trong ly liền ngừng uống, nghe vậy liếc xéo: \”Như thế nào, muốn trói hắn lại đưa đến trên giường thiếu gia sao?\”
\”Này, ý kiến hay.\”
\”Mẹ kiếp, cục trưởng cục công an ở đàng kia, thấy không? Cảnh sát được cử đến bắt anh ngay tại chỗ, nói không chừng còn nắm tay mày cảm ơn: \’đồng chí Lâu, cảm tạ ngài chui đầu vô lưới, đây là vụ bắt giữ nhanh nhất trong lịch sử của cục, có thể trình báo kỷ lục Guinness ! \’\”
Lâu Bảo Quốc vỗ chân cười to, cười xong uống một hơi cạn sạch nửa ly bia còn , cái ly đập vào quầy bar một tiếng \”xoảng\”. Anh ta đột nhiên giương mắt, gắt gao nhìn chằm chằm Ngô Vĩ, ý cười nháy mắt mất đi .
Ngô Vĩ sợ tới mức hai chân run lên, người này sao lại biến sắc mặt như đang hát tuồng Tứ Xuyên vậy ? Hắn vô cùng hối hận buổi sáng hôm nay tử vi nói rằng anh bị sao Thủy nghịch hành, nhưng anh vẫn phải đến và hỏi: \”Tiên sinh…… Ngài còn có cái gì yêu cầu?\”
Ngoài dự đoán, người đàn ông cao mập trước mắt như hung thần ác sát chỉ hỏi hắn một câu đơn giản: \”Vị đại soái ca mà anh nhắc đến lúc trước, vừa mới tới đây?\”
Ngô Vĩ thấy hắn không phải tìm mình, vội vàng gật đầu: \”Vâng, người đồng nghiệp là cộng sự quản quầy bar của tôi từ chức, đúng lúc anh ta tới nộp đơn xin việc, giám đốc để anh ta nhận công việc luôn.\”
Lâu Bảo Quốc hỏi tiếp: \”Anh ta tên gì?\”
\”Hmm…… Bách Triều, Bách trong tùng bách, Triều trong triều đại.\”