Trời Sinh Cuồng Đồ – Chương 5 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Trời Sinh Cuồng Đồ - Chương 5

\”Vậy anh không mắt nhìn rồi, sợi dây chuyền đó chỉ mấy trăm vạn, mà đứng trước mặt anh là người đàn ông trị giá mấy chục tỷ, trộm lấy trái tim anh ta đi.\” Ngu Độ Thu đã lâu không gặp người đàn ông nào có thân hình mượt mà như vậy, cố ý trêu đùa, không ngừng tiến tới trước mặt Bách Triều, lúc này mới phát hiện đối phương so với mình cao hơn một hai centimet.

Anh cúi đầu xem, cảm thấy có thể là vấn đề giày dép, anh đang đi dép lê.

Được một nửa, bị người nhéo cằm ngẩng đầu lên.

Bao tay chống trượt của Bách Triều còn chưa kịp cởi, vuốt ve gương mặt anh, cảm giác thô như giấy nhám, mặc dù động tác thực nhẹ, vẫn là có chút đau.

\”Tôi không muốn tán tỉnh trái tim của anh.\”

Ngu Độ Thu trong lòng hơi xao động, há miệng cắn bao tay của hắn, nghiêng đầu, cởi được bao tay của hắn, nhổ xuống đất: \”Tôi có thể cân nhắc nuôi anh, chỉ cần anh nghe lời.\”

Bách Triều bỗng nhiên cười nhạt.

Ánh sáng đèn bàn chia khuôn mặt của hắn thành một bên sáng một bên tối, hình dáng ban đầu lạnh lùng và cứng rắn như dao như rìu, đôi mắt dưới hàng lông mày kiếm không nhìn thấy ánh sáng, thâm thúy như màn đêm, nhưng khi hắn cong môi, liên quan đến cơ bắp của mặt, những thay đổi vi diệu diễn ra trong cơ bắp, cả khuôn mặt tức khắc sinh động lên, ánh mắt sáng ngời.

Ngu Độ Thu nhất thời cảm thấy anh phải bắt được người đàn ông này, nếu không về sau có ngủ với bao nhiêu người thì vẫn sẽ nghĩ về món thịt ngon mà mình đã không ăn.

Nụ cười của Bách Triều thoáng qua, trở về dáng vẻ lạnh lùng: \”Xin lỗi, tôi rất không nghe lời.\”

Hắn xoay người bỏ đi.

Ngu Độ Thu nhanh tay lẹ mắt, bắt lấy cổ áo hắn, dùng sức kéo hắn lại!

Cùng lúc đó Bách Triều xoay người bóp cổ anh!

Ngu Độ Thu nghiêng người nén tránh, nắm lấy cánh tay vạm vở của hắn, kéo sang phải, tay còn lại khép lại như một con dao, không chút do dự chém vào sau cổ hắn!

Bách Triều khom lưng, đột ngột rút con dao sắc bén trên lưng xuống, gầm lên một tiếng, nhưng không ngã xuống, ngược lại nhân cơ hội nhào tới, hai tay ôm chặt lấy eo anh, một dùng sức đem anh khiêng lên vai, bước hai bước lớn, ném mạnh xuống giường rồi đè xuống, cuối cùng bóp lấy cổ họng anh.

\”Suỵt…… Im lặng, đại thiếu gia, nếu không tôi giết anh.\” Bách Triều thở hổn hển, sau lưng đau dữ dội, giữa lông mày hiện ra tia tức giận, nhưng ngón tay lại rất nhẹ nhàng đẩy tóc mái trên trán của Ngu Độ Thu, cúi người nhìn chăm chú gương mặt vì thiếu oxy mà đỏ lên của anh, chóp mũi chạm vào nhau, hơi thở ấm áp, \”Không bằng anh nghe lời, thế nào?\”

Ngu Độ Thu há miệng thở dốc, không phát ra âm thanh, lông mày đau đớn nhíu lại, giống như sắp ngạt thở.

Bách Triều chần chờ nửa giây, thoáng thả lỏng tay.

Nhưng mà giây tiếp theo, ngực đột nhiên truyền đến một trận đau nhói! Trái tim như bị nắm đấm chia năm xẻ bảy, ho một tiếng, muốn hộc máu, không thể chống đỡ, ngã xuống!

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.