Cái tát của Cho Dongmi làm tất cả mọi người ở đây đều sững sờ, không ai ngờ bà lại thẳng tay như thế. Theo lý mà nói, cảnh sát có mặt ở đây lẽ ra nên can ngăn phụ huynh đang kích động. Nhưng vị phụ huynh này lại chính là cấp trên của họ, ai nấy đều im lặng, không người nào dám mở miệng.
Kim Taehyung bị đánh, đầu nghiêng sang một bên, đôi mắt theo phản xạ nhắm tịt lại. Hàng mi nồng đậm khẽ run, giao nhau tạo thành một bóng mờ đổ sâu trong đáy mắt.
Hắn không kêu lấy một tiếng.
Sau khi hứng trọn cái tát, a nâng tay định chạm vào nơi đang đau đớn bỏng rát kia một chút. Song bàn tay mới giơ lên được một nửa lại chần chừ khựng lại, lặng lẽ buông xuống.
Taehyung chậm rãi mở mắt, ánh nhìn trở nên lãnh đạm hơn rất nhiều.
Hắn tránh né ánh mắt của bà, đôi mắt hướng về một nơi xa xăm, một nơi mà không ai chạm tới được.
\”Mẹ… mẹ Taehyung, ngài đừng quá tức giận.\” Cô Kang lẩm bẩm.
Cô cũng rất tức giận khi hắn kéo bạn học đi gây chuyện, nhưng bình tĩnh xem xét thì Taehyung rất nghĩa khí, không nhịn được khi omega trường mình bị vũ nhục mới dẫn người đi xả giận, nhưng chuyện này chính xác là nên giáo dục lại, tuyệt đối là không được dùng cách này để giải quyết.
Bà Cho lạnh như băng nói:
\”Cô Kang, đúng không? Cô không cần phải xen vào, con trai của tôi tự tôi sẽ giáo dục.\”
Cô bị bà chặn họng không còn lời nào để nói.
Dongmi nhét tay vào túi áo khoác, đứng thẳng tắp, trầm giọng nói:
\”Mẹ nhớ rõ lần trước mẹ đã nói với con là không được tiếp tục những hành động ấu trĩ như thế này nữa rồi mà?\”
Kim Taehyung không đáp, hắn chỉ nhún vai, nụ cười nhàn nhạt treo trên trên môi, bất cần đến độ khiến người không phân rõ là cười hay tự giễu.
Ngay cả lời giải thích hắn cũng không muốn nói. Taehyung sớm biết rằng bà sẽ tới hung sư vấn tội, toàn bộ hậu quả hắn đều đã suy xét qua, vì vậy không có gì đáng sợ hết.
Mà trước kia cũng không phải chưa từng trải qua những việc như thế này.
Bà Cho hít sâu một hơi, nếu không phải có nhiều người ở đây thì bà thật sự muốn tặng thêm cho Taehyung một cái tát nữa. Thời kỳ phản nghịch của tuổi dậy thì thì cũng phải có hạn độ chứ, năm lần bảy lượt gây chuyện như thế này, khiêu chiến quyền uy của bà, làm bà mất mặt trước cấp dưới như vậy. Bà thật sự hoài nghi đây có thật là con trai ruột của mình không, hay là oan gia đầu thai tới báo thù.
\”Con còn dùng thái độ như này cho ai xem? Con đánh người ta ra nông nỗi này, có gì để giải thích không hả?\”
Bà chỉ vào tên đại ca đang chật vật đứng bên cạnh, gã lúng túng cúi đầu. Vốn dĩ gã cho rằng Taehyung là khối xương cứng, nhưng trước khí thế của mẹ mình đến tiếng động cũng không dám phát ra.
\”Ngài hiểu lầm Taehyung rồi ạ, người đánh là cháu, không liên quan gì tới cậu ấy hết ạ.\” Đột nhiên Jungkook lên tiếng.
Cậu khăng khăng đi tới, đẩy gã đại ca đang co rúm sang một bên, đứng cạnh bên người hắn.
Bà cẩn thận đánh giá Jungkook. Đứa nhỏ này nhìn qua trông thanh tú, ngoan ngoãn, mặt mày dịu ngoan, làn da trắng nõn, ánh mắt kiên nghị chân thành tha thiết, thanh âm nói chuyện nhỏ nhẹ, quy củ, trong lời nói cũng có thể nghe được sự lễ phép đối với bà. Đứa nhỏ này hoàn toàn không giống người có thể đánh người khác ra thế kia được.