Toàn Trường Đều Cho Rằng Tôi Là O Giả A – 39, – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Toàn Trường Đều Cho Rằng Tôi Là O Giả A - 39,

Điếu thuốc đã tàn, chỉ còn lại làn khói nhạt quẩn quanh trong gió đêm. Jungkook ném cọng cỏ trong lòng bàn tay xuống, chống đầu gối đứng dậy. Ngồi lâu làm cho chân cậu vừa tê vừa mỏi, cậu cắn răng khom người, xoa xoa đầu gối để giãn gân cốt. Nhưng vừa cúi người cơn đau âm ỉ từ eo, xương sườn lại lập tức ào đến, từng đợt từng đợt như có ai đang dùng tay siết chặt lấy.

Một khi thả lỏng người, toàn bộ dây thần kinh trong cơ thể như nổi dậy, gấp gáp truyền về đại não từng hồi kháng nghị, những chỗ đau vốn bị cậu cố tình bỏ qua, giờ phút này lại đồng loạt ùa về. Cậu khẽ rít lên, có chút không chịu nổi.

Nhưng Jungkook lại làm bộ như không có gì, chỉ ho khan vài tiếng.

\”Anh của tôi còn đang ở lớp học chờ tôi đó, chúng ta đi thôi.\”

Kim Taehyung hít sâu một hơi, giữ chặt cánh tay cậu. \”Những ứ huyết trên người cậu cần phải chườm đá.\”

Từ nhỏ tới lớn, hắn thường xuyên đánh nhau, đối với việc bị thương cũng khá quen thuộc, sau khi chỗ ứ huyết sưng lên trước tiên phải chườm lạnh để giảm sưng, sau đó chườm nóng. Chờ khi vết thương dịu lại, mới có thể nhẹ nhàng xoa bóp xung quanh, giúp máu tụ tan nhanh hơn.

Cậu dừng lại một nhịp, ánh mắt rũ xuống, giọng nói cũng nhẹ tựa gió thoảng.

\”Tối về tôi trộm làm là được.\”

Dù sao cũng không thể để mẹ Jeon và anh trai biết chuyện cậu đã đánh nhau.

\”Thế thì muộn mất, nhà tôi có đá, đi tới nhà tôi nào.\”

Hắn không buông tay, nhất quyết kéo Jungkook đi về phía tiểu khu nhà mình. Cậu khẽ vùng ra, cau mày nói:
\”Tôi không sao đâu mà, anh tôi còn đang chờ.\”

\”Thì nói cậu muốn tự học thêm, bảo anh cậu về trước đi.\” Taehyung không để ý nói.

\”….\”

Cậu chưa từng nói dối người trong nhà, mà với Jaekyung lại càng chẳng có gì giấu diếm. Nhưng không hiểu sao từ khi chuyển tới lớp 3, cậu càng ngày càng làm nhiều chuyện khác người.

\”Tôi thực sự không sao, cậu… a!\”

Cậu muốn gạt tay hắn ra song không may động phải chỗ đau ở bả vai, cậu đau tới chảy cả nước mắt.

Kim Taehyung giật mình, lập tức buông tay, khoác tay trái lên vai cậu, cách lớp áo mỏng xoa xoa nhẹ nhàng.

\”Cậu có thể đừng cứng đầu như vậy được không?\” Alpha trầm giọng nói, biểu tình có chút phẫn nộ.

\”Rốt cuộc ai mới là người cứng đầu ở đây.\” Jungkook tức giận trả lời.

Nhưng dù nói thế nào thì vết thương ở bả vai vẫn rất đau, cậu không nghĩ mình có thể tự đạp xe về nhà một cách tự nhiên như không được, cho nên dù không mấy tình nguyện, cậu vẫn bị Taehyung kéo về tiểu khu nhà hắn.

Trên đường đi cậu lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho Jaekyung.

[Em giúp cô chủ nhiệm làm chút việc, anh về nhà trước đi nhé, chú ý an toàn!]

Nhưng cậu không nhận được tin nhắn trả lời của anh. Có lẽ bởi vì năm 3 còn đang trong tiết tự học, thiết bị chắn sóng của trường còn chưa tắt.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.