Ngón tay cô Kang run rẩy chỉ vào Kim Taehyung, môi mấp máy nửa ngày sau vẫn không thốt ra lời nào.
Mấy người cảnh sát cầm đèn pin trên tay, họ nghiêm giọng chỉ huy đám học sinh theo họ về đồn. Nhân số quá đông, lại hỗn loạn, có không ít người ngấp nghé định lẻn đi. Một cảnh sát lớn tiếng quát.
\”Nếu ai dám chạy trốn, sẽ lưu lại tiền án, về sau không thể thi đại học, cũng như không thể tìm được việc làm đâu đấy.\”
Lời nói nửa thật nửa giả mà đám học sinh này cũng tin, vì vậy trong lúc di chuyển không ai dám sinh sự.
Gần trường Trung học số 1 Hoài Nam này có đồn cảnh sát, từ con ngõ nhỏ đi tới đó cũng chẳng xa. Suốt quãng đường, không một ai dám cất lời, chỉ lặng lẽ bước đi trong im lặng nặng nề. Cô Kang theo sau bọn họ, nhìn đường đi, xe cộ qua lại. Tuy rằng đám học sinh này không phải đèn cạn dầu nhưng xe cộ ở ngã tư quá nhiều, cô vẫn phải bảo đảm an toàn cho bọn chúng.
Tới nơi, đại sảnh chật kín người, chen chúc đến mức suýt nữa không chứa nổi từng ấy học sinh. Đám học sinh phải xếp thành ba hàng thẳng tắp, nam sinh cao trung ai nấy đều cao lớn, vai rộng lưng thẳng, đứng thẳng thành ba hàng rất có khí thế.
Vị cảnh sát trực ban đốt điếu thuốc rồi chắp tay sau lưng đi vòng quanh đại sảnh. Ông đi qua đi lại quét qua đám học sinh này vài lần, để họ đứng mười mấy phút mới mở miệng.
\”Nguyên nhân vì sao lại đánh nhau?\”
Mọi người nhìn nhau, không ai dám mở lời nói trước.
Tên đại ca của trường giáo dưỡng lau mũi một cái, máu đã ngừng chảy, hiện tại nhìn gã cũng khá chật vật, nhưng không gãy xương hay bị nặng gì, nghỉ ngơi 2 ngày là tốt rồi.
Vị cảnh sát không kiên nhẫn nói:
\”Nhanh nói đi, không nói thì đừng nghĩ đến việc về nhà.\”
Cô Kang trầm mặt, nhìn về phía Taehyung.
\”Kim thiếu gia, cậu không phải dám làm dám chịu sao, bọn họ không nói thì cậu nói đi!\”
Kim Taehyung vẫn nở nụ cười thản nhiên, giơ tay vẫy vẫy khói thuốc lá thấp kém vất vưởng trong không khí.
\”Được ạ, em nói. Bọn họ đăng bài trên mạng vũ nhục omega của trường chúng ta, bọn em quá nhàn hạ không có việc gì làm nên muốn giáo huấn chúng một chút, chúng không phục, cho nên hẹn tới đánh nhau ạ.\”
Vị cảnh sát cười lạnh nói:
\”Tôi thấy cậu vẫn còn rất kiêu ngạo đấy?\”
Ông lại hỏi:
\”Trường giáo dưỡng có những ai? Bài kia ai đăng, ai cho phép các cậu đăng, ai là người nghĩ ra chuyện này, các cậu có biết mạng xã hội không phải muốn nói gì thì nói hay không?\”
Đại ca trường giáo dưỡng hít một hơi, giơ tay lên.
\”Là tôi, tôi cảm thấy chơi vui, tùy tiện nói thôi.\”
Gã vẫn cúi đầu, ánh mắt hoảng loạn, sự khủng hoảng trong lòng khó có thể che giấu, trong giọng nói đã không còn sự quật cường không phục như lúc trước.