Toàn Trường Đều Cho Rằng Tôi Là O Giả A – 20, – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Toàn Trường Đều Cho Rằng Tôi Là O Giả A - 20,

Lòng bàn tay Taehyung rất ấm áp.

Trong chớp mắt lúc chạm vào nhau, nhiệt độ không ngừng được mu bàn tay cậu hấp thu.

Ký ức Jungkook nắm tay Jeon Jaekyung lần cuối đã là 10 năm trước, càng không phải nói tới việc chạm tay với một a cường tráng, phát dục thành thục.

Theo bản năng cậu rụt tay lại gạt tay hắn ra.

\”Tay cậu mới đẹp!\”

Taehyung vui vẻ mèo khen mèo dài đuôi.

\”Cậu cũng thật tinh mắt\”

\”….\” Trời ạ.

Cậu đẩy nhanh tốc độ đi đường chuẩn bị bỏ rơi hắn, nhưng một khi ra khỏi chiếc ô thì nước mưa không kiêng nể xối lên đỉnh đầu cậu, lúc này cậu mới phát giác có người che ô cho thật tốt.

Vì thế Jungkook lại lúng ta lúng túng giảm tốc độ chờ hắn. Lần đầu tiên cậu không có cốt khí như vậy.

Cuối cùng khi tới cửa hàng giặt là, giống như cậu nghĩ, cửa hàng không mở cửa, cũng tắt đèn. Tờ giấy A4 dán ngoài cửa bị gió thổi không biết bay tới chỗ nào rồi. Jeon Jungkook xoay người đẩy cửa cửa hàng tiện lợi bên cạnh.

Cửa hàng tuy vẫn sáng đèn nhưng cửa thì không mở. Cậu hô to vài tiếng cũng không có người đáp, tâm Jungkook lạnh xuống.

Cậu dựng xe vào cái cây đại thụ cạnh đó, chạy tới cửa hàng kim khí bên cạnh hỏi.

\”Chú ơi, chủ cửa hàng tiện lợi đi đâu rồi ạ?\”

Chú bán hàng duỗi cổ nhìn cậu một cái, không thèm để ý.

\”Mưa to, không buôn bán được nên về rồi\”

Jungkook ngưng mi, mím môi.

\”Nhưng cháu muốn tìm chú ấy lấy chìa khóa\”

Chú bán hàng vân đạm phong khinh: \”Ngày mai lấy không được sao, hoặc là gọi điện cho hắn đi\”

Jungkook hít một hơi thật sâu, bực bội xoa xoa tóc. Cậu chỉ có số điện thoại của chủ cửa hàng giặt là, không có số điện thoại của chủ cửa hàng tiện lợi. Cả người cậu đã lạnh băng không còn tri giác, ngón tay chạm vào mặt mới phát giác, mặt cậu rất nóng.

Sớm biết cửa hàng không mở cậu còn thừa hơi từ bệnh viện đến đây làm gì, còn bị Kim Taehyung vừa vặn bắt được.

A cười nhạt một tiếng, ngón tay dán lên ô cửa cửa hàng giặt là, sờ sờ chỗ ổ khóa, sau đó thu tay lại, không để ý nói: \”Cái cửa rách nát này còn phải dùng chìa khóa hay sao?\”

\”Cậu có thể mở nó à?\”

Jeon Jungkook quay đầu nhìn về phía hắn, trong nháy mắt con ngươi như tỏa sáng. Taehyung hơi khựng lại một chút.

Jungkook đứng ngược sáng, ánh đèn trắng xóa từ trong cửa hàng kim khí hắt ra che phủ khắp người cậu. Song trong mắt hắn, thần thái của cậu cũng không chút ảm đạm hơn so với thứ ánh sáng kia.

Hầu kết nhẹ lăn một cái, a đạm thanh lên tiếng: \”Tìm cho tôi một sợi dây thép\”

Tìm một sợi dây thép từ cửa hàng kim khí quả thực dễ như ăn kẹo, Jungkook xoay người đi vào cửa hàng để lại Kim Taehyung híp híp mắt đứng trong bóng tối thâm trầm.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.