Toàn Trường Đều Cho Rằng Tôi Là O Giả A – 18, – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Toàn Trường Đều Cho Rằng Tôi Là O Giả A - 18,

Bên ngoài cổng trường số 1 Hoài Nam chen chúc tấp nập đầy xe cộ, xe của bà Jeon phải ngừng ở bên ngoài đường cái phía đối diện. Jungkook phải mất rất nhiều thời gian mới tìm được xe của nhà mình bên trong dàn xe hỗn độn đó.

Một chiếc áo nào có chắn được bao nhiêu nước mưa, cậu ôm Jaekyung có thể cảm giác được anh lạnh đến phát run. Anh đầu nặng chân nhẹ, cả người rất khó chịu, quần áo thì ướt đẫm dính vào người, bị gió thổi vào lạnh tới run rẩy.

Bà Jeon vô cùng lo lắng xuống xe, cùng Jungkook đỡ o lên nằm xuống hàng ghế sau. Jeon Jaekyung cau mày, đôi mắt nhắm lại gắt gao, người co lại.

Mà bên ngoài cậu theo bản năng duỗi tay che mưa cho bà Jeon, chẳng sợ chỉ như muối bỏ biển:

\”Mẹ, mẹ nhanh lên xe đi\”

Hwang Eun nhanh chóng đóng rầm lại cửa sau xe, rồi giơ tay đánh và đẩy cánh tay của Jungkook ra.

\”Sao lại thế này! tại sao anh mày lại phát sốt?\”

Cánh tay bị bà đánh có chút đau, cậu ngẩn ra một chút nói: \”Cả ngày nay anh ấy đều không thoải mái\”

Bà Jeon dang hai tay ra, mất khống chế khoa tay múa chân.

\”Vậy sao không mang anh mày tới phòng y tế! vì sao lại chờ cho tới bây giờ mới nói với tao! thân thể của nó không tốt mày không biết? nhỡ xảy ra chuyện thì làm sao\”

Jeon Jungkook hoàn toàn ướt đẫm, mái tóc ướt dầm dề dán lên hai bên tai, lông mi nồng đậm cong vút bị nước mưa tẩm ướt còn treo vài bọt nước rất nhỏ run rẩy sắp rơi xuống, phảng phất như giây tiếp theo sẽ rơi vào trong mắt cậu.

Hầu kết cậu giật giật, Jungkook duỗi tay vuốt vuốt khuôn mặt muốn lau khô nước mưa ở phía trên rồi thấp giọng.

\”Con xin lỗi\”

Bà Jeon hít sâu một hơi, nổi giận đùng đùng đi về ghế điều khiển.

Jungkook rũ mắt xuống, kéo ra cửa bên ghế phụ. Cậu thấy Jaekyung cố nén khó chịu, chống lên thân thể, nâng lên mi mắt hơi mỏng lên, hữu khí vô lực nói:

\”Mẹ, mẹ quát gì vậy\”

Ngoài xe, mưa như trút nước, những hạt mưa tinh mịn như sáng lên dưới đèn đường, như những viên đạn kín không kẽ hở nện xuống mặt đất, nện vào cửa sổ xe, làm nước văng ra tứ tán, vỡ vụn rồi dũng mãnh biến mất trong bóng đêm đặc sệt.

Hai bên lề đường đã ngập nước, bánh xe ngâm mình trong nước bẩn khi di chuyển còn tạo ra từng đợt sóng nước. Máy sưởi trong xe được mở ra, Hwang Eun bình tĩnh hơn một chút.

Bà nhìn lướt sang cậu, phát hiện Jungkook chỉ trầm mặc nhìn ra ngoài, trên mặt không có biểu tình gì.

\”Hôm nay người tới lĩnh bảo hiểm hưu trí, còn nhận bồi thường cho việc phá bỏ di dời, cùng với tới bổ sung đăng ký hộ khẩu, còn phải làm hộ khẩu tạm trú rất nhiều, bận rộn từ sớm tới tối muộn, một phút đều không thể nghỉ ngơi, ba con thì không ở nhà, buổi chiều mẹ còn phải chạy về nhà đóng cửa sổ, hiện tại anh con lại sinh bệnh, làm mẹ mệt chết khiếp\”

Cậu quay đầu sang, rút tờ khăn giấy, xoa xoa nước mưa trên cổ bà.

\”Mẹ, mẹ vất vả\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.