Toàn Trường Đều Cho Rằng Tôi Là O Giả A – 17, – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Toàn Trường Đều Cho Rằng Tôi Là O Giả A - 17,

Sau khi trở lại phòng học, bộ dạng của Jungkook đã trở lại bình thường như không có việc gì, cậu viết lại đề, chép thuộc lòng cho Kim Taehyung rồi trả bài thi lại cho hắn.

\”Xong rồi\”

A nhận lại, cười vừa lòng, khoe khoang nói: \”Thật ngoan\”

Ngón tay của cậu dừng một chút, cậu nhớ tới phản ứng của mình đối với Taehyung mà cảm thấy buồn bực vô cùng. Jungkook không trả lời lại hắn chỉ xoay người tiếp tục làm bài tập toán.

Ở phía sau, Choi Soobin đang nỗ lực tự thuyết phục chính mình, hành động của anh Kim đây chỉ là vì hắn quá nhàn, muốn tìm người nào đó giải buồn, Jungkook vừa vặn đụng vào họng súng. Chứ tuyệt đối hắn không thể thích một gã a được.

Y giả bộ lơ đãng nói: \”Vừa rồi Seojoon còn kêu la muốn mấy huynh đệ chúng ta tụ tập một chút, nó hẹn không ít người, chúng ta cùng đi đi, nói không chừng có thể gặp được o mình thích đó\”

Kim Taehyung đang cầm bài thi có chữ viết của Jungkook, càng nhìn càng thấy thuận mắt. Người có tính tình ngoan cố như vậy, bề ngoài lạnh băng kia nữa, làm sao chữ viết lại đáng yêu như thế chứ?

Hắn không mặn không nhạt nói: \”Không có tâm trạng\”

Soobin nuốt nuốt nước miếng, đưa tay quơ quơ trước mặt Taehyung.

\”Đừng nha, nghe nói có hotgirl bên Tài Trung cũng đi đó, cô ấy không phải vẫn luôn thương nhớ anh hay sao, anh vừa trục trặc với Cha Hyunwoo ở bên này thì cô ấy đã vội vã muốn tụ họp rồi\”

Hắn nhíu mày: \”Mày có phiền hay không vậy, tao không có hứng thú với con gái\”

Họ Choi hậm hực rút tay về, không cam lòng.

\”Con trai cũng có đấy, chỉ cần anh đi, thì không phải có cả đám người cho anh hay sao\”

Kim Taehyung vẫn không động tâm như cũ.

\”Chúng mày đi đi, tao không đi\”

Theo bản năng y nhìn Jungkook một cái, người kia đang chuyên tâm làm bài tập, thậm chí cảm thấy bọn họ ồn ào còn đeo tai nghe lên.

\”Anh Kim, anh không phải còn nhớ mãi không quên Cha Hyunwoo đấy chứ chứ?\”

\”Cút!\”

\”Vậy có phải trong lòng anh có người khác hay không?\”

\”Quản chính mày đi\”

Hắn dùng ánh mắt cảnh cáo quen thuộc liếc nhìn y một cái, lúc này mới cẩn thận gập bài thi lại, nhét vào trong cặp sách. Đây là lần đầu tiên Taehyung mang bài thi về nhà.

Trời rất nhanh về chiều, tiết học cuối cũng đã kết thúc, bên nhà ăn từng đợt từng đợt hương khí bốc lên nhè nhẹ, nhưng hơi nước còn chưa kịp lên cao đã bị cuồng phong mạnh mẽ xé toạc, rồi biến mất không thấy dấu tích.

Hạt mưa tí tách tí tách va vào cửa kính, bọt nước hội tụ lại thành dòng rồi lăn xuống dọc theo cửa kính để lại một dấu vết uốn lượn.

\”Trời mưa rồi?\”

\”Mẹ kiếp, tao không mang ô rồi!\”

\”Xe của mẹ tao đỗ bên ngoài rồi, nhưng làm sao đi ra ngoài đây?\”

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.