Kể từ lúc gặp Lý lão gia, Dương Đình Quyết luôn cố gắng dành ra một khoảng thời gian để gặp Lý Khải Tuyên. Hắn tự tay mang quà thăm hỏi đến, lần nào đi ra từ cửa chính cũng nán lại ở cửa phụ ăn bánh do cậu làm.
Lý Khải Tuyên rất có hảo cảm với hắn, bởi vì Dương Đình Quyết chưa bao giờ đi quá giới hạn. Hắn chỉ đơn giản muốn tìm cậu để ăn bánh ngắm hoa, hỏi thăm cậu từ những điều nhỏ nhất.
Khi nhận được danh thiếp của hắn, Lý Khải Tuyên không liên lạc lại lần nào. Ông nội đã nói cho cậu biết về Dương gia, cho nên cậu không muốn làm phiền Dương Đình Quyết. Nhưng người đàn ông này rất biết cách lấy lòng người khác, chỉ vài lần ghé qua mà đã khiến cho Lý lão gia hài lòng vô cùng. Lại còn chiếm được ấn tượng tốt với Lý tiểu thiếu gia.
Hôm nay là ngày rảnh rỗi, Dương Đình Quyết tới nhà chính đánh cờ tướng cùng với Lý lão gia. Gương mặt ông cụ tràn ngập ý cười, vẻ mặt già nua nhưng vẫn toát ra khí chất của một nhà thư hương tri thức. Ông nghiêm túc suy nghĩ nước cờ tiếp theo, cậu nhóc Dương gia này nhìn vậy mà đánh cờ không thua kém ông một chút nào. Chơi năm mà chỉ thắng ba, Lý lão gia nhấp một ngụm trà, cảm thán:
\”Tuổi trẻ tài cao, ta già rồi, đánh kiểu gì cũng không bằng lớp trẻ các cậu.\”
Dương Đình Quyết nhìn ông, cũng chỉ có Lý lão gia mới xếp hắn vào lớp trẻ. Môn cờ tướng này hắn được ông nội dạy cho, khi còn sống Dương lão gia luôn là đối thủ nặng kí của ông ấy. Thời còn trẻ cả hai nhà đều như nhau, hai gia chủ chơi thân từ tấm bé. Khi ông nội hắn lăn lộn trong quân đội, ngày được nghỉ phép thì nhất định phải đến đây một chuyến. Sau này Dương gia có dấu hiệu tàn lụi, Lý lão gia mang một nửa tài sản riêng cho ông nội hắn chống đỡ, hai nhà khi ấy xét về tài lực cũng ngang nhau.
Sau này hai anh em hắn vực dậy gia tộc, phần ân tình năm xưa đã trả hết. Trước khi nhắm mắt, ông nội hắn căn dặn phải nâng đỡ Lý gia, bởi vì dù có chết ông vẫn không quên được sự ủng hộ tuyệt đối của người bạn tri kỉ kia dành cho mình. Tuy rằng hắn chấp nhận, nhưng Lý gia không muốn tham gia vào chuyện bên ngoài, cũng không muốn dính vào thương trường làm ăn như hắn, cho nên lời hứa khi xưa vẫn chưa thể thực hiện được.
\”Dạo gần đây ta nghe người làm trong nhà nói, Khải Tuyên và cậu hay trò chuyện bên nhà phụ. Không biết Nhị thiếu ưng mắt cháu trai của ta chỗ nào mà lại quan tâm nó đến như vậy.\”
Lý lão gia đặt tách trà xuống bàn, giọng nói từ tốn chậm rãi biến thành nghiêm khắc lạnh nhạt. Khải Tuyên chính là ngọc ngà trong tay ông, đụng đến nó chính là đụng đến Lý gia. Không cần biết cậu ấm này nghĩ gì, nếu có ý không tốt thì cổng chính sẽ không bao giờ mở ra cho hắn một lần nào nữa.
Dương Đình Quyết nhìn ông, bị ông đe dọa mà trên mặt vẫn không có chút sợ hãi nào. Hắn điều chỉnh tư thế ngồi của mình, đối diện với ánh mắt thông suốt của ông.
\”Không giấu gì Lý lão gia, từ lần đầu tiên nhìn thấy Lý tiểu thiếu gia cháu đã thích, cho nên mới nán lại nhà phụ trò chuyện cùng em ấy.\”
Ông lão sửng sốt hồi lâu, không ngờ tên nhóc Dương gia này lại dám công khai nói thích Khải Tuyên trước mặt ông. Đứa cháu quý giá non nớt của ông làm sao có thể hợp với tên cáo già này được? Nếu như nó có mệnh hệ gì, ông làm sao sống nổi.