[Thô Tục-Song Tính] Quý Nhân Cành Vàng Lá Ngọc – 4. Món quà năm mới – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Thô Tục-Song Tính] Quý Nhân Cành Vàng Lá Ngọc - 4. Món quà năm mới

Dương Đình Quyết không phải lúc nào cũng rảnh rỗi, hắn phải làm việc với tần suất dày đặc hơn bình thường. Lịch trình cả ngày hắn đều phải tự tay xử lí, vì sản nghiệp quá khổng lồ cho nên một ngày có thể họp đến mấy lần là chuyện bình thường.

Trụ sở chính của Dương gia nằm ở trung tâm Hải thành, là nơi sầm uất bậc nhất thủ đô. Sức hấp dẫn của Mars plaza vẫn ảnh hưởng và chi phối đến sức hút dân số ở đây, số lao động dồi dào đã khiến cho thủ đô giàu càng thêm giàu.

Sau chuyến thăm nhà Lý gia hôm nọ, Dương Đình Quyết phải đi công tác ở thành phố khác một tuần. Không tính thời gian nghỉ ngơi trên máy bay thì hắn chỉ chợp mắt có 4 tiếng đồng hồ. Công việc thuận lợi ổn thỏa thì thời gian cũng đã trôi qua đúng một tuần, cuối cùng con người bận rộn như hắn cũng có thời gian suy nghĩ về Lý tiểu thiếu gia kia.

Năm mới là thời gian bận rộn nhất của hắn, bởi vì các hoạt động và sự kiện tăng vọt. Để đảm bảo được sức hút và tăng doanh thu, hắn phải tăng ca và giám sát toàn bộ quá trình làm việc của cấp dưới. Chuyện thăm Lý gia đã bị dời đi ngày khác, bù đắp lại những lịch trình dày đặc trong chuyện làm ăn.

Nếu Hải thành bận rộn chạy đua với năm mới trong lớp áo phồn hoa của mình, thì Lý gia lại êm đềm hơn rất nhiều.

Cung đường hoa tử đằng được người làm trang trí thêm một chút lụa đỏ, cắt tỉa những cành hoa mọc lệch. Từng chậu hoa trong nhà được Lý Khải Tuyên sắp xếp tỉ mỉ, gieo thêm vài hạt giống mới.

Sân chính có một bàn trà dùng để ngắm hoa, xung quanh được cậu trồng hoa nhài trắng thơm dịu cực kì thư giãn. Phía sau cổng phụ còn có một dàn hoa hồng leo rực rỡ, mỗi bông hoa đều mang theo một hương thơm thanh mát xinh đẹp, khung cảnh thanh thoát nhẹ nhàng như tiên cảnh.

Trước khi cậu được sinh ra, Lý lão gia đã từng rất thích chơi hoa. Ông sưu tầm cả trăm loại hoa quý, mỗi chậu cây đều có giá trị liên thành. Sau này Lý Khải Tuyên ra đời, có một lần ham chơi không cẩn thận bị chậu lan đập trúng, Lý lão gia rất tức giận, cho người đập bỏ hết những chậu lan hoặc hoa có chậu treo trên cao.

Cậu vẫn nhớ rõ lần đó ông nội ôm cậu vào lòng, vừa ôm cái đầu đầy máu của cậu vừa sốt ruột phân phó người gọi bác sĩ. Từ đó về sau trong nhà chỉ được phép trồng hoa leo tường hoặc các loại hoa trồng dưới đất, những chậu lan đắt đỏ kia bị phá sạch không chút tiếc thương.

Cả tháng nay Lý gia vẫn yên ổn như cũ, năm mới người làm trong nhà phải bận rộn dọn dẹp đón không khí mới. Tuy gia tộc đã không còn mạnh mẽ giàu có như trước, nhưng số lượng nhân công và người làm vẫn gấp mấy chục lần nhà bình thường. Cảnh tượng người vào kẻ ra trong nhà cổ rộng lớn đã lấn át đi sự cô đơn nhạt nhẽo ngày thường.

Cho dù Lý gia sắm sửa đủ đầy, thậm chí còn cầu kì tỉ mỉ hơn bất cứ nhà nào thì Lý Khải Tuyên vẫn cảm thấy thiếu thứ gì đó, nhưng cậu lại không thể nói ra được nó là cái gì. Kể từ khi Dương Đình Quyết vào đây, nhà cổ mà cậu sống bao nhiêu năm chưa bao giờ buồn đến vậy.

Sau lời tỏ tình gián tiếp đó, đã gần một tháng cậu chưa thấy mặt Dương Đình Quyết. Người đàn ông lịch thiệp luôn khen ngợi từng món trà bánh trong nhà phụ nhỏ bé của cậu, bây giờ bỏ lại một câu rồi biến mất không thấy.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.