Lý Khải Tuyên giật mình, cậu vội vàng bật dậy. Nhìn thấy người lạ bước vào thủy tạ làm cậu sửng sốt, bờ môi hồng nhạt mấp máy không nói thành lời, nhút nhát lùi ra đằng sau.
Dương Đình Quyết bật cười, hắn không tiến tới gần chỗ cậu nữa mà chậm rãi từ tốn giới thiệu bản thân, ánh mắt chăm chú quan sát biểu hiện của thiếu niên trước mắt.
\”Đừng sợ, tôi là Dương Đình Quyết. Hôm nay đến thăm ông nội của em, tình cờ thấy em cho nên tôi đến chào hỏi một tiếng thôi.\”
Giọng nói của hắn rất dễ nghe, có lẽ vì chủ nhân còn mang theo ý tứ dỗ dành nên âm tiết còn có chút dịu dàng khó nhận thấy. Lý Khải Tuyên bình tĩnh lại, ngón tay xoắn chặt vải áo thả lỏng ra. Lúc bấy giờ cậu mới đánh giá gương mặt của người đàn ông trước mắt mình.
Hắn mặc một bộ tây trang lịch lãm màu đen, cà vạt đã được tháo ra. Áo sơ mi trắng tinh bị gỡ hai nút đầu, trên người sạch sẽ không một hạt bụi. Có lẽ hắn là một người không thích cẩu thả, mỗi động tác đều chuyên nghiệp và ưu nhã vô cùng, chỉ đứng đó mà đã khiến cho Lý Khải Tuyên cảm thấy hổ thẹn, không tự chủ được thẳng người lên một chút.
\”Em không cần phải câu nệ như vậy, quan hệ giữa hai nhà chúng ta rất tốt, có thể nói là thân thiết vô cùng. Em sẽ còn gặp tôi nhiều lần hơn.\”
Dương Đình Quyết tươi cười nói dối, quan hệ giữa hai nhà đã nhạt từ lúc ông nội hắn mất. Lấy đâu ra thân thiết? Chỉ vì muốn cậu nhóc trước mặt không sợ hắn mà phải nói dối, đây là trải nghiệm kì diệu nhất từ trước đến nay của Dương Đình Quyết. Nhưng mà mặc kệ là mặn hay nhạt, chỉ cần cậu thả lỏng tinh thần, có nói dối mười lần đi chăng nữa hắn vẫn đồng ý.
Lý Khải Tuyên thấy phong thái của hắn, biết người này gia thế cũng không tầm thường cho nên buông lỏng cảnh giác, nhẹ nhàng mở lời:
\”Em là Lý Khải Tuyên ạ. Để ngài Dương thấy em trong bộ dạng thế này thật xấu hổ…\”
Tà áo dài của cậu rộng rãi, chất vải mềm thượng hạng bằng tơ lụa quý giá tôn lên sự cao quý của chủ nhân. Mỗi cử chỉ lời nói đều ưu nhã vô cùng, gợi cho Dương Đình Quyết về một vị công tử quý tộc nào đó ở thời xưa.
Cậu nhóc trước mặt hắn non nớt yếu mềm như cành liễu, nhưng lại tỏa ra khí chất thanh cao sạch sẽ tinh khiết vô cùng. Một người lăn lộn đấu đá gần nửa đời trên thương trường như hắn cũng chưa từng gặp ai có cốt cách như vậy.
Dương Đình Quyết không để cậu đợi lâu, hắn ra hiệu không có gì. Trên mặt mang theo ý cười nhẹ nhàng, sự nghiêm nghị thường nhật biến mất, đi theo bước chân của thiếu niên vào trong cửa phụ.
\”Nơi này của em không bằng nhà chính của ông nội, nhưng tiếp khách thì vẫn ổn. Nếu ngài không chê thì để em mang một ít trà bánh tới.\”
Lý Khải Tuyên gọi người làm mang bánh và trà lên, từng đĩa được trang trí rất đẹp, mỗi chiếc bánh đều có kiểu dáng cầu kì, là loại được làm thủ công phục vụ trong cung đình thời xưa. Dương Đình Quyết cầm một cái lên nếm thử, không ngọt không gắt, thanh thanh dễ ăn. Hắn gật đầu tán thưởng, nói với cậu: