Gì cơ?
Lãnh chứng? Kết hôn?
Có chuyện gì xảy ra vậy? Anh chỉ vừa ngủ một giấc thôi mà.
Nhìn vẻ mặt ngơ ngác không hiểu gì của anh, cún nhỏ lo lắng, dụi đầu mình vào cổ anh, mềm giọng lên tiếng: \”Anh… bác sĩ bảo anh là Omega lặn, còn là kiểu có thể sốc pheromone của bản thân bất cứ lúc nào mà ch…\”
Cậu ngắt câu giữa chừng, tựa hồ không muốn nói ra cái chữ khiến người nặng lòng đó, đoạn cậu nói tiếp: \”Bọn họ bảo anh cần tìm gấp một bạn đời Alpha có độ xứng đôi cao… em đã tự ý quyết định tiến hình kiểm tra độ xứng đôi giữa hai chúng ta. Như anh vừa thấy, sau khi có kết quả thì bên cục quản lý hôn nhân của đế quốc đã gửi thông báo bắt buộc này rồi ạ.\”
Giáo sư Đường nhất thời có chút không tiếp thu nổi quá nhiều thông tin trong thời gian ngắn được, lần đầu tiên trong đời anh có xúc động, ngất một lần nữa có thể khiến bản thân bình tĩnh trở lại.
Ba mươi năm cuộc đời anh đã sống như một Beta, không vướng bận bởi thứ phiền phức như là pheromone của người khác giới. Nhưng lúc này, bạn nhỏ nhà anh lại bảo với anh rằng, anh là Omega…
\”Vĩ Tinh, em… bác sĩ có thể kiểm tra lại cho anh không? Anh… sao có thể…\”
Lời vừa nói ra, cơ thể anh đã phản ứng lại chính nghi ngờ đó. Một mùi hương ngọt ngào tràn ra khắp không gian, quấn quít với mùi hương hổ phách nhè nhẹ trong không khí, được người cẩn thận khống chế thả ra một lượng vừa đủ. Hướng Vĩ Tinh vẫn ở phía sau ôm lấy anh, lí nhí nói:
\”Anh ơi, em sẽ không khống chế được mất.\”
Giọng cậu mang theo chút run rẩy, nửa là kiềm chế, nửa là cầu xin.
Cùng là đàn ông, Đường Hải Nguyệt hiểu rõ thứ đang cọ vào mông mình là gì.
Anh đỏ mặt, chưa kịp nghĩ về vấn đề của bản thân đã bị chuyện trước mắt làm cho ngượng chín cả người. Rõ ràng anh muốn nhích khỏi người cậu nhóc, song pheromone của cậu lại cứ quấn lấy anh mãi chẳng rời, từng cơn sóng mát lạnh, dịu êm như dỗ dành, như chiếm hữu, khiến cơ thể anh trở nên mềm nhũn.
Anh chưa từng cảm nhận được pheromone của ai trước đây, nhưng hiện tại, anh lại bị pheromone của đứa trẻ mà anh ở cạnh từ nhỏ cho đến lớn, quyến rũ đến mức không tài nào nhúc nhích nổi.
Cả người Đường Hải Nguyệt nóng ran, tai thỏ lộ ra vì kỳ phát tình mà trở nên vô cùng mẫn cảm, vừa vô tình động vào má cún nhỏ đã thẹn thùng rũ xuống, ép chặt vào hai bên má giáo sư Đường.
Đường Hải Nguyệt bị chính tai thỏ của mình làm cho kinh hãi, nhưng anh biết hiện tại người cần trấn an hơn cả anh là ai.
\”Sao nhỏ à…\”
Anh không mở miệng thì thôi, vừa mở miệng, chất giọng êm dịu ngày thường đã pha lẫn thêm chút khàn khàn càng khiến Hướng Vĩ Tinh dễ dàng rơi vào trạng thái mất kiểm soát.
\”Anh, anh còn gọi em bằng giọng điệu như thế thì em thật sự sẽ phải đi tù đấy ạ.\”
Giáo sư Đường không rõ ý cậu lắm, anh dù choáng váng đến vậy, vẫn cố bênh vực cho cậu: \”Bạn nhỏ nhà anh… rất tốt. Em ấy sẽ không bao giờ… vi phạm pháp luật.\”