\”Khoan đã, Vĩ Tinh chúng ta vì sao lại kết hôn chứ? Anh không nhớ gì hết.\”
Cậu nghiêng đầu, gãi gãi má, rồi đột nhiên cười rạng rỡ.
\”Anh không nhớ ạ? Anh ký tên rồi.\”
\”Ký? Ký vào đâu?\”
\”Giấy chứng nhận kết hôn ạ.\”
Đường Hải Nguyệt trầm mặt tiếp tục hỏi: \”…Lúc nào?\”
\”Ngay sau khi anh bảo em chịu trách nhiệm với anh.\”
Đường Hải Nguyệt: \”…\”
Khoan đã.
Anh đã nói thế sao?
Giáo sư Đường phát hoảng, anh cố lục lại trí nhớ của mình, nhưng trong đầu chỉ có một mớ hỗn loạn do pheromone quấy phá, còn có vài hình ảnh ái muội giữa anh và bạn nhỏ… cậu ôm anh từ phía sau, dán sát vào anh, cầu xin anh cái gì đó….
Một dự cảm chẳng lành lan rộng khắp cõi lòng.
\”Vĩ Tinh, em làm gì anh rồi?\”
Thấy vẻ mặt căng thẳng của anh, cậu nhóc khẽ híp mắt cười, nhào vào lòng anh, nhẹ nhàng quấn lấy anh như hồi còn nhỏ, tùy ý làm nũng.
\”Anh, em chỉ thả pheromone trấn an anh như hiện tại thôi. Chưa có sự đồng ý của anh, em tuyệt đối không dám làm gì đâu ạ.\”
Đường Hải Nguyệt lập tức thở phào một hơi nhẹ nhõm, anh thật sự sợ bản thân vô thức trải qua 1001 chuyện mà chính mình thậm chí còn không nhớ được gì.
Đã sống trên thế giới này ba mươi năm trời, anh cũng không đến nỗi không thể tiếp thu việc bản thân bất giác trở thành một Omega, thế nhưng vừa tỉnh dậy đã phát hiện bản thân kết hôn với nhóc hàng xóm bản thân coi như em trai suốt 22 năm, anh thật sự có chút chưa tiêu hóa hết được.
Cũng không phải anh đặc biệt bài xích việc kết hôn với cậu, dù sao trước đó anh cũng đã nghĩ thông về việc kết hôn rồi ở bên chăm sóc cho cậu nhóc đến hết đời rồi. Tuy nhiên, không có nghĩa là trong tình huống nhận thức mơ hồ không rõ như thế này, anh lại bình thản cho qua nó được.
\”Anh ơi, anh sẽ không trách em chứ… Em chỉ là quá lo cho anh mà thôi…\”
Giáo sư Đường nhìn đôi mắt đã nhập nhèm ánh nước của cậu, thở dài, dịu giọng trấn an ngược lại bạn nhỏ, sợ cậu thật sự nghĩ bản thân đang giận.
\”Anh không giận hờn em gì cả… Sao nhỏ, anh chỉ là có chút mệt, đầu có hơi đau.\” Anh xoa trán, khẽ ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt cậu, nhẹ nhàng nói: \”Em ra ngoài nấu giúp anh chút cháo có được không?\”
Hướng Vĩ Tinh đương nhiên hiểu ý anh Nguyệt, anh là muốn yên tĩnh ở một mình. Sói nhỏ cũng biết lúc nào nên tiến lúc nào nên lùi, vì thế nên cậu thả eo anh ra, ngồi dậy, ngoan ngoãn bảo sẽ ra ngoài nấu chút cháo cho anh ăn lót bụng sau một giấc ngủ khá dài, còn anh cứ việc nghỉ ngơi là được.
Đường Hải Nguyệt nhìn theo bóng lưng rời đi của cậu, lặng lẽ thả lỏng cả người.
Căn phòng nhanh chóng chìm vào bầu không khí tĩnh lặng.