Edit : Naoki
Beta: Tinh Nguyệt
=== ( ˘ ³˘)♥ ===
Thịnh Hoằng trầm mặc một chút rồi giải thích: \”Anh cùng với Tu Nhiên chia tay rồi.\”
Những lời này vào tai Lâm Đường lập tức chuyển thành cậu là kẻ thứ ba đã phá vỡ hạnh phúc người khác, hiện tại còn đang ở giai đoạn thành công thượng vị.
Nếu là trước đây, không chừng Lâm Đường sẽ vui mừng, nhưng hiện tại nghe giọng rồi nhìn tướng mạo Thịnh Hoằng, trong lòng cậu tràn đầy cảm giác nặng nề: \”Anh Hoằng, sao anh lại nghĩ nếu anh chia tay Bạch Tu Nhiên thì tôi sẽ ở bên anh? Tôi ở trong lòng anh rốt cuộc là người như thế nào? Lúc gọi thì tới, bảo cút là cút sao?\”
\”Không phải.\” Thịnh Hoằng nhớ tới hành động lúc trước của mình, lúc ấy như kiểu bị thứ gì đó điều khiển đầu óc linh hồn, cứ giữ mãi suy nghĩ dù có em trai hay không có người em này cũng không sao cả.
Nhưng khi nhớ tới năm mười hai tuổi đó, cảm tình kinh diễm này rốt cuộc lại trở về với anh, anh hẳn là đang đợi người này lớn lên mới đúng.
\”Em rất quan trọng với anh.\” Thịnh Hoằng nghiêm túc nói, đó là lời mà khi anh còn nhỏ, lần đầu tiên anh muốn bảo vệ một người, không dễ dàng quên đi, \”Tuỳ tiện yêu cầu em ở bên anh là không nên, em cho anh một cơ hội theo đuổi em nhé?\”
Lời như vậy trước đây chỉ có nằm mơ Lâm Đường mới có cơ hội nghe thấy, lúc ấy dù mơ cậu cũng có thể cười đến tận lúc tỉnh, trái tim giống như trống kêu nhảy lên từng nhịp, nhưng thời điểm thực sự khi người này nói ra những lời đó…
Lâm Đường đặt tay lên trái tim mình, bằng phẳng, trấn định, một chút cảm giác hoảng loạn cũng không có, còn cảm nhận được chút cảm giác… chán ngấy.
Á á á, chẳng nhẽ cậu chính là kiểu người trong truyền thuyết thích người ta không được đáp lại đến khi được thích rồi thì phủi đít đi sao?
Những lời này vốn dĩ cậu đã chờ quá lâu, Lâm Đường nhéo quần nói: \”Nếu tôi nói không cho anh cơ hội, anh liền không theo đuổi?\”
Thịnh Hoằng đang bình tĩnh thì đôi mắt lại ánh lên sự kinh ngạc: \”Đương nhiên là không.\”
Anh chỉ là cảm thấy mình không thể nhìn thẳng vào mắt cậu, từ khoảnh khắc anh quay đầu đi, quyền chủ động đã không còn trên tay anh nữa.
Lâm Đường nghe được đáp án cũng chẳng có chút phấn khích nào, hai người ở quán cà phê thời gian cũng không dài, Lâm Đường còn không nhớ rõ lý do tại sao mình lại tức giận đi ra, Thịnh Hoằng mở cửa cho cậu, phong độ mười phần, nhưng cậu lại cảm thấy như thế thật đần độn vô vị, thẳng đến khi vừa quay đầu, cậu thấy Lâm Túc đang dựa lưng vào vách tường quán cà phê.
Lâm Đường lúc này giống hệt như một con thỏ bị dẫm lên đuôi, chỉ kém phần nhảy dựng lên.
Thân hình người đàn ông thon dài, qua cái bóng có thể nhìn rõ đường cong của cằm, liền cứ tuỳ ý đứng như vậy, cũng đủ để hấp dẫn những người qua đường nhìn chăm chú.
Lâm Đường nhìn qua thì Lâm Túc cũng nhìn lại, tầm mắt vừa chạm nhau thì Lâm Túc nhìn về phía Thịnh Hoằng nói: \”Giám đốc Thịnh đã nói xong rồi?\”