Edit: Tinh Nguyệt
=== ( ˘ ³˘)♥ ===
Thương thế của cha Lâm không tính nghiêm trọng, sau khi kết thúc liền được chuyển trực tiếp vào phòng bệnh bình thường, nếu không có nguy hiểm đến sinh mạng, tin tức bị thương cũng được công bố.
Thời gian mọi người đi thăm cũng không dài, chỉ là tặng đồ, nói chuyện vài câu biểu đạt quan tâm một chút liền vội vã rời đi, nếu mà là ngày xưa khi mà cha Lâm cùng người trên thương trường nói chuyện này nọ, Lâm tiểu thiếu gia đã sớm chạy không thấy bóng dáng, nhưng lúc này cậu lại thành thành thật thật có mặt trong phòng bệnh, tuy rằng phương diện đối nhân xử thế không được thuần thục, lại có thể làm nhóm cáo già đây đó khen ngợi một câu hiếu thuận.
Rốt cuộc từ trước đến nay Lâm tiểu thiếu gia không dính dáng đến hai từ này, điều duy nhất có thể khen là nhan sắc nhưng sau khi công khai tính hướng cũng không thể tùy tiện khen loạn, rốt cuộc nói một người đàn ông lớn lên đẹp ở trước mặt Lâm tiểu thiếu gia cơ bản là nói cậu nữ tính⁽¹⁾, nói ngắn lại, có thể có con đường chính đại mà khen cũng khiến người ta thoải mái.
Người tới thăm lại rời đi, rốt cuộc xác định hôm nay sẽ không có người đến nữa, Lâm Túc ở một bên đem các loại lễ vật sửa sang lại phân loại, quý trọng thì lưu lại, tiện nghi là có thể gửi đi.
Lâm Đường trực tiếp nằm liệt ở trên giường cả người đều mang theo một cảm giác tinh cạn lực kiệt, đương nhiên, đây là bộ dạng trong mắt cha Lâm.
Ở trong mắt Lâm Túc, cổ áo của tiểu thiếu gia hơi hơi lỏng lộ ra làn da tinh tế màu hồng nhạt mang theo một chút ẩm ướt, gương mặt luôn luôn trắng nõn lúc này hơi hơi ửng hồng, bộ dáng không hề phòng bị tựa như hiến tế, vừa lơ đãng vừa mê hoặc người.
Tuy nói hắn không nên ở tại nơi này tại thời điểm này còn nghĩ đến loại chuyện này, nhưng bản thân đàn ông lại là sinh vật thị giác đơn giản, khó có thể ngăn cản sắc đẹp.
Tâm tư có chuyển hướng đôi chút, Lâm Túc giấu đi những thứ kiều diễm ở trong mắt, không có ở trước mặt cha Lâm đi thông đồng Lâm Đường lúc này, thời gian địa điểm đều không đúng, trong lòng nghĩ là một chuyện, cách làm là một chuyện khác.
Việc báo cáo lại tình hình công ty gần đây đối với Lâm Túc có thể nói là dễ như trở bàn tay, cha Lâm gặp tai nạn thời gian hôn mê cũng không dài, công việc hạng mục trong công ty cũng không phải mất một người thì toàn bộ sẽ rối loạn.
Lâm Túc cảm thấy việc chỉnh đốn an bài toàn bộ công ty không có gì, nhưng mà ở góc độ cha Lâm thì nhân tài có thể quản lý rất nhiều, có thể chân chính đi đến vị trí chỉ huy của ông lại thiếu đến đáng thương, mà ông lại ở trên người Lâm Túc phát hiện ra cái ưu điểm này.
Con cháu Lâm gia có năng lực giỏi giang là chuyện tốt, tiếc nuối duy nhất của cha Lâm là Lâm Túc không phải con ruột của Lâm gia, có đôi khi có được huyết thống chưa chắc có nghĩa là gần gũi, nhưng mà có huyết thống, trời sinh liền đưa bọn họ gắn bó ở cùng nhau.
Có Lâm Túc như châu ngọc ở bên, cha Lâm nhìn bộ dáng Lâm Đường ở một bên tiếp đãi khách một ngày liền suy sút không còn sức sống liền thở dài trong lòng, đứa nhỏ này đúng là không thắng nổi A Đấu.