Edit : Naoki
Beta: Tinh Nguyệt
=== ( ˘ ³˘)♥ ===
\”Tới đón em về nhà.\” Lâm Túc tựa hồ muốn giơ tay sờ tóc cậu, nhưng rồi giữa chừng lại buông xuống.
Hắn không nói đến sự việc vừa xảy ra, giúp Lâm Đường đem hành lý bỏ vào cốp xe, lại lên mở ghế phụ cho cậu ngồi vào.
Lâm Đường đứng ở đó cảm thấy hơi hụt hẫng, giống như chính bản thân thì rối rắm thật lâu, còn người kia thì mảy may tỏ ra bình thản, cậu đứng ở cửa xe không chịu lên, cúi đầu nói: \”Em phải nói rõ ràng với anh.\”
Lâm Túc nhìn sang, \”Lên xe nói.\”
\”Em phải nói ngay chỗ này!\” Lâm Đường cúi đầu cắn răng, rõ ràng cậu muốn cự tuyệt người ấy, chẳng biết vì sao lại tự mình hoảng hốt.
\”Được.\”, Lâm Túc buông lỏng cửa xe, đứng yên, \”Ba ngày cũng đủ để em suy nghĩ rồi, vậy em muốn nói gì?\”
\”Người em thích là anh Hoằng, dù anh ấy không thích em, nhưng em vẫn luôn…\”, Lâm Đường đối mắt với Lâm Túc tự dưng không thể nói thành lời, âm thanh như biến mất.
Trong mắt Lâm Túc vẫn bình tĩnh, bình tĩnh!!! Lâm Đường thật sự muốn phá nát cái phần bình tĩnh này.
Lâm Túc hỏi: \”Em cùng Thịnh Hoằng có hôn môi chưa?\”
\”Cái này, đương nhiên là không có.\”, Lâm Đường quay đầu đi, vành tai ửng đỏ, nụ hôn đầu tiên của cậu là dành cho người trước mặt này.
\”Thế đã lăn giường với nhau chưa?\” Lâm Túc hỏi lại.
\”Không có hôn môi thì sao mà lăn giường?\” Lâm Đường có chút bực.
Lâm Túc kéo cậu đến sát bên, thấp hèn mà áp sát mặt vào bên cạnh, khiến Lâm Đường khẩn trương một hồi, \”Nếu như không làm cái gì cùng nhau, cũng không ở bên nhau, sao em lại cho là yêu mãi mãi, không phải là hắn thì không thể?\”
Hô hấp của Lâm Túc cực kì gần, gần đến mức Lâm Đường không dám thở mạnh, khoảng cách này làm cậu nghĩ hắn muốn hôn, nhưng Lâm Túc chỉ sờ sờ mặt cậu rồi buông tay, vòng sang cánh cửa bên kia, \”Anh đưa em về.\”
\”Dạ…dạ…\”, Lâm Đường có chút không biết làm sao, ngồi lên ghế phụ, sau khi đeo đai an toàn thì lơ đãng liếc qua gương chiếu hậu, bị vẻ mặt đỏ ửng của chính mình dọa sợ.
Đm, mặt đầy xuân ý luôn! Mi yêu ai chứ!!! Có bệnh sao hả?
Lâm Đường được thả ở trước cửa nhà, thấy Lâm Túc lái xe đi khỏi liền nhẹ nhõm thở hắt ra một hơi, cậu vừa nghĩ xem có cách nào tránh mặt hắn không, vừa đi vào, cậu bất ngờ khi không hề thấy đồ đạc của Lâm Túc.
\”Thím Vương ơi, đồ đạc của anh hai con đâu hết rồi?\”, Lâm Đường hoảng loạn, lòng rối thành tơ nhện, cậu có một dự cảm không tốt.
\”Đại thiếu gia xin lão gia chuyển đến gần công ty ở rồi.\” Vương thẩm nói, \”Người trẻ tuổi cần sự riêng tư mà, có lẽ đại thiếu gia đang yêu đương đó~ \”
Yêu cái đếch gì, người ảnh yêu là cháu nè! Lâm Đường thấy may mắn vì bây giờ không cần tránh mặt Lâm Túc, nhưng cậu một chút vui vẻ cũng không cảm nhận được.