Edit: Tinh Nguyệt
=== ( ˘ ³˘)♥ ===
Cha Lâm phụ có y đồ ở phương diện này, hiển nhiên cũng muốn truyền đạt đến hướng của Lâm Túc, trên thương trường trải qua nhiều, anh em ruột còn có thể trở mặt thành thù, hành động như vậy của Lâm Túc thực sự đáng quý.
Tình huống ở chỗ Lâm Đường, Lâm Túc không có lưu ý lại nữa, bởi vì việc này chỉ có hai khả năng, một là tiểu thiếu gia thật sự cùng Thịnh Hoằng ở bên nhau, hắn rời khỏi, sau này hai người vì bất hòa mà tách ra, khả năng còn lại chính là tiểu thiếu gia chân chính nhớ rõ lời mà hắn từng nói qua, chân chính biết được hai người không hợp nhau, dứt khoát quyết đoán.
Hai khả năng này có xác suất đối lập là 3 : 7.
Nhưng mà mặc kệ loại nào khả năng nào, đều yêu cầu thêm một xíu lửa nữa, lửa đó đến từ nơi này của cha Lâm.
Loại chuyện gia cố xe này đương nhiên phải lộ ra một ít manh mối nói là hắn làm, làm việc tốt nhưng không lưu tên họ không phải phong cách làm việc của Lâm Túc.
Nếu làm, ít nhất cũng phải có báo đáp nào đó.
Lâm Túc gõ cửa tiến vào phòng bệnh, đơn giản báo cáo hướng đi của tiểu thiếu gia.
Cha Lâm gật gật đầu, trên dưới đánh giá hắn một chút, mở miệng hỏi: \”Lâm Túc, nguyên nhân tai nạn xe cộ lần này tra được không?\”
Lâm Túc trả lời nói: \”Tra được, là tập đoàn Vinh Thành, Lâm thị lúc trước vì giao đất bắc sơn mà cùng với Vinh Thành tranh cãi, trong lòng Vinh Thành không hài lòng, mới có chuyện thế này này.\”
Việc tai nạn xe cộ có nguyên nhân, theo Lâm Túc biết thì ở trong cốt truyện thế giới nguyên tác cũng không có ghi chép lại, thế giới này quá lớn, cũng có rất nhiều người, không có chuyện mỗi người làm một hành động gì hắn cũng sẽ biết đến, cha Lâm có chút gần với vai chính nên tai nạn xe cộ có ghi lại, đến nỗi nguyên nhân là gì, thì lúc trước Lâm Túc cũng không biết.
\”Con tra từ lúc nào?\” cha Lâm chắp tay hỏi.
\”Lúc tiếp xúc ở Hải Yến Quan Để có đề cập đến chuyện của Vinh Thành.\” Lâm Túc đẩy mắt kính một chút nói, \”Giữa lợi ích tranh cãi rất lớn, sau khi không tiếp xúc với Vinh Thành từ vụ biệt thự ngoại ô cùng miếng đất kia, liền chú ý một chút, chỉ là mơ hồ biết bọn họ có khả năng động thủ, lại không biết thời gian chính xác.\”
Cho nên chỉ có thể ra tay ở chỗ chiếc xe.
Tay đang chắp lại của cha Lâm thả lỏng, loại chuyện này đúng thật không có biện pháp phòng bị, ông tra ra cũng giống lời nói của Lâm Túc, đối thủ thương nghiệp của ông trong thủ đô rất nhiều, muốn lấy mạng ông cũng không ít, bảo tiêu, xe có tính năng cao cũng chuẩn bị đủ, nhưng mà Lâm Túc có thể thần không biết quỷ không hay đem xe ông đi gia cố đến cấp bậc quân dụng cao nhất, năng lực lẫn thủ đoạn đều có.
Đứa con trai này của ông có khả năng cũng không đơn giản như ông nhìn thấy, nhưng người có thể để người khác dễ dàng nhìn thấu cũng không xứng trở thành người đứng đầu Lâm thị.
\”Con sẽ không sợ ta hoài nghi con cố ý làm như vậy để muốn lấy tín nhiệm của ta sao?\” Cha Lâm hỏi thẳng.
Bên ngoài phòng bệnh lúc Lâm Đường nghe câu như thế, tay vốn dĩ định mở cửa dừng lại, trái tim nhảy thình thịch.