Edit : Naoki
Beta: Tinh Nguyệt
=== ( ˘ ³˘)♥ ===
\”Mấy đứa này thật không biết rụt rè!\”, Lâm Đường thấp giọng thầm mắng, trong lòng lại có chút nôn nóng không rõ, cậu ngẩng đầu đúng lúc bàn tay của Lâm Túc vừa vặn dừng ở đỉnh đầu của mình, vừa ấm áp vừa khô ráo, giống như là đống củi khô bên trên có một ít lửa, lúc rơi vào lập tức có thể bùng lên ngọn lửa cao ngút.
\”Đường Đường.\”, người này hình như còn ngại chưa đủ, dùng giọng trầm thấp sủng nịnh nói một câu, thanh âm nhỏ, không đủ cho đám cẩu bằng hữu nghe thấy, nhưng vừa vặn Lâm Đường nghe rất rõ.
\”Anh hai.\”, nội tâm Lâm Đường khẽ rung động, nhìn lướt qua người Lâm Túc, người khác nhìn từ xa đã thấy dáng người anh trai không tồi, huống chi cậu còn nhìn cực kỳ gần.
Nghĩ đi nghĩ lại, so sánh cũng không hề kém anh Hoằng, mới có mấy tháng thôi, dáng người của anh hai tốt lên nhanh vậy?
Mang theo suy nghĩ đó, Lâm Đường vỗ vỗ mặt của chính mình, sắc đẹp che mắt sắc đẹp che mắt, đây là anh hai của cậu, không thể nghĩ đến việc tơ tưởng.
Lâm Túc đáp một tiếng, giơ tay nhìn đồng hồ rồi nói: \”Hình như anh đến hơi sớm.\”
\”Vâng.\” Lâm Đường lên tiếng, nhưng đôi mắt vẫn dừng ở cánh tay đang giơ lên của Lâm Túc, trong lòng đang phun tào.
Rõ ràng chỉ là một động tác đơn giản như vậy, nhưng mà sao nhìn…gợi cảm dữ vậy á (*゚∀゚*)
Tiểu thiếu gia có chút choáng váng, may mắn Lạc Phi đến kịp lúc, thấy Lâm Túc liền nói: \”Lâm đại ca đến rồi ạ.\”
Lạc Phi nháy mắt ra hiệu, Lâm Túc hiểu việc mình giao cho cậu đã được hoàn thành, hắn liền cười gật đầu nói: \”Ừ, Lạc Phi, lâu rồi mới gặp.\”
Bọn họ bên này là một mảnh hoà thuận, Hồ Kiệt có mấy phần không vừa mắt: \”Lâm tiểu thiếu gia hình như chưa cai sữa à? Đua xe mà còn phải gọi gia trưởng đến xem, năm nay hai mươi tuổi là chưa thành niên sao?\”
Lâm Đường đang cười bỗng khoé môi kéo xuống, liếc mắt nói: \”À, thứ tao có chắc gì mày đã có, ngon thì gọi người nhà đến xem mày đua đi.\”
Nhà Hồ Kiệt tuy giàu có và đông đúc, nhưng trong nhà không chỉ có gã mà còn mấy anh chị em, bên ngoài không biết có bao nhiêu con riêng, việc này cũng không hề hiếm lạ, cha Hồ chỉ cần biết hắn có ăn có mặc không gây chuyện là được, việc đua xe thuộc hàng ngũ những việc không quan trọng, nếu gã mà gọi gia trưởng đến xem có khi còn bị đánh một trận.
Hồ Kiệt á khẩu không trả lời được, nghiến răng mà nuốt xuống những lời định nói.
Lâm Túc nhịn không được cười khẽ một tiếng, tiểu thiếu gia miệng lưỡi sắc bén này luôn khiến người ta khó mà nói lại được, bộ dáng thật đáng thương.
\”Anh cười cái gì?\”, Lâm Đường vốn dĩ không hề thấy ngượng, bên tai có tiếng cười khẽ làm cậu có chút đỏ mặt.
\”Cười em nói rất đúng.\”, Lâm Túc ôm vai của cậu nói, \”Không phải muốn khoe anh xe mới à? Mau đi thôi.\”