Edit: Tinh Nguyệt
=== ( ˘ ³˘)♥ ===
“Đang sống sờ sờ ai lại muốn chết, Lâm thiếu gia nói đùa.” một tên ăn chơi trác táng bên cạnh Hồ Kiệt nói tiếp, liếc mắt đánh giá trên dưới Lâm Đường một lần nói, “Hôm nay mà động thủ thì Lâm thiếu không chiếm ưu thế được.”
Bọn họ một đống người, mà nơi này Lâm Đường cũng chỉ có hai người là cậu và Lạc Phi, tiểu thiếu gia chỉ là nhắc tới xe, buổi tối mới đua xe, nhóm hồ cẩu bằng hữu rõ ràng còn chưa tới, hơn nữa cho dù tính tới nơi, đám người kia cũng không phải cái dạng dễ đánh gì, cơ bụng của tiểu thiếu gia còn không có, tương đương phế.
“Tao chẳng lẽ còn sợ mày.” Lâm Đường không có sợ hãi, “Mày ngon chạm vào tao một chút thử xem.”
Gia thế của cậu là phú quý, trong nhà lại chỉ có cậu là con ruột, ngươi tình ta nguyện thì còn được, nếu mà đánh nhau thật thì Lâm gia làm gì bỏ qua cho ai.
Lâm Đường không sợ, mấy cái ăn chơi trác táng có chút chần chờ, Hồ Kiệt lại là có chút hưng phấn, nguyên nhân gã thích Lâm Đường chính là chỗ này, kiêu căng xinh đẹp ai cũng không dám động một chút đến tiểu thiếu gia, nếu là có thể đem ngạo cốt của cậu dẫm nát, làm cậu chỉ có thể đầu cao ngạo chỉ còn thấp hèn tùy ý để gã lăn lộn, làm cặp mắt xinh đẹp đào hoa kia dính nước mắt khóc lóc xin tha lại không cách nào tránh thoát, cảnh tượng như vậy nghĩ đến điều khiến cho máu gã sôi trào.
Đàn ông chính là thích chinh phục, kỹ nữ bên trong hội quán làm sao có thể cho người khác sinh ra ham muốn chinh phục, chỉ có Lâm Đường như vậy mới có ý tứ.
Nhưng mà Lâm gia lại chính là một ngọn núi lớn ngăn cản, còn cần phải chờ đến Lâm gia suy tàn mới được.
Ánh mắt đánh giá của Hồ Kiệt làm cho Lâm Đường nhíu mày, cậu ném một cái ánh mắt xem thường qua, tự cho là khinh thường, lại làm cho mấy tên ăn chơi trác táng không hẹn mà cùng nổi lên phản ứng.
Má, mị nhãn này thật câu dẫn đến tiêu hồn, mẹ nó.
Nếu mà Lâm Đường biết bọn họ nghĩ như thế nào, khả năng sẽ đi lên đạp cho mỗi tên một chân, nhưng cậu rốt cuộc vẫn là người còn chưa trải sự đời, chỉ là cảm thấy mấy người kia sắc mặt quỷ dị, còn mặt khác thì phân biệt không ra, mà cho dù Lạc Phi ở một bên đã nhìn ra thì cũng sẽ không nói cho cậu.
Tiểu thiếu gia đều đủ tức giận để nổ tung rồi, gã cũng không dám thêm dầu vào lửa.
Tuy nhiên không thể nói cho chính chủ, không lẽ không thể nói cho Lâm đại thiếu, thần tượng nhất định có biện pháp giải quyết này mấy thằng không muốn sống này.
“Aiz, đừng suốt ngày muốn đánh muốn giết.” Hồ Kiệt cười một chút nói, “Đánh người nhiều không có ý tứ, nếu tại đây đã sân thi đấu, không bằng chúng ta so tài khác?”
“Mày đua xe với tao? Đầu óc bị lừa đạp à?” khóe môi Lâm Đường nhếch lên không che giấu cười nhạo chút nào, ai không biết cậu Lâm thiếu gia tại thủ đô về mặt đua xe là một tay cừ khôi, cho dù gặp gặp phải tay đua chuyên nghiệp cũng không thua kém, dựa vào trình độ của Hồ Kiệt, muốn thắng thì có mà nằm mơ.