Phản Diện Điên Phê – Chương 7: Chịch Anh Trai (R18) – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Phản Diện Điên Phê - Chương 7: Chịch Anh Trai (R18)

Sau một hồi quanh co, vừa hôn vừa cởi cuối cùng cả người Tử Đằng lại trần như nhọng còn Cao Cảnh chỉ bung vài cúc áo, chiếc sơ mi bị ướt một mảng lớn vì xối nước lại thêm dính chặt vào cơ bụng. Tử Đằng hai mắt mông lung tò mò dùng tay chạm vào yếu hầu hắn.

Lúc này, anh khép chặt hai đùi lại mặc kệ Cao Cảnh muốn chen vô, có chút oán giận vì bị lột sạch như cá nằm trên thớt. Khuôn mặt hơi phiếm hồng, nói thật Tử Đằng lớn lên thanh tú, nhưng khuôn mặt lại khó gần không xem ai ra gì, cảm thấy khá mưu mô xảo nguyệt làm người khác phải đề phòng, chính vì vậy nên anh có rất ít bạn, nói gì đến bạn thân. Thế giới thực hay thế giới này đều cô độc đến phát buồn, Tử Đằng cũng cảm thấy không nhất thiết phải có người bên cạnh, anh đơn thuần ngốc ngốc cứ lớn lên như thế. Cho đến khi anh gặp Cao Cảnh, có thể tự nhiên trò chuyện với hắn. Nói hắn diễn thực tốt được không, khiến Tử Đằng thực sự xem hắn như là người thân trong gia đình. Ở bên hắn có cảm giác rất an toàn.

Cao Cảnh nhìn ánh sao trong mắt người mình thích, hắn không nghĩ Tử Đằng bướng bỉnh giờ lại ngoan ngoãn như vậy, như nào đều đáng yêu. Nhưng suy nghĩ trượng phu chưa được bao lâu đã bị cơn hứng tình dập tắt. Cao Cảnh muốn đưa người mình chen vào giữa mặc cho Tử Đằng giãy giụa.

\”Đừng!\”.

Hắn nắm lấy tay anh, hôn lên lòng bàn tay mà an ủi. Tử Đằng đọc được khẩu hình miệng của hắn \’không sao mà\’, tâm có chút lung lay, hắn thật sự rất đẹp nhưng mà anh lại có bí mật không thể nói, một nỗi tự ti giam sâu vào trong đáy lòng. Nghĩ đến khuôn mặt sẽ lộ vẻ ghét bỏ của hắn mà tim Tử Đằng liền thắt một cái, không hiểu sao lại có chút đau lòng.

Thân thể bắt đầu nóng dần, mồ hôi rỉ trên vầng thái dương, Cao Cảnh không kiên nhẫn tách đùi anh ra, lại phải hôn má dỗ bé cưng đang viết lên trên mặt chữ \”đau\”. Lần đầu gặp nhau, Cao Cảnh đã muốn bóp cổ anh đến chết cùng với ả đàn bà kia, nhưng đến lúc Tử Đằng lên học phổ thông, anh dường như khác đi không ai cảm nhận được ngoại trừ hắn. Hắn biết mình có suy nghĩ lệch lạc bạo lực từ nhỏ nhưng phải nén vào đáy lòng, Cao Cảnh cảm thấy thế giới này đều là giả, không có gì đáng để hứng thú, hắn càng không phải là người yêu động vật, đặc biệt là loài người, đeo mặt nạ lâu như thế nhưng bản chất vẫn không thay đổi.

Chỉ có Tử Đằng mới là thật, thuần túy đối xử với hắn. Tất cả mọi người đều là giả.

Cao Cảnh chen người vô, đôi chân thon dài bị tách ra, hắn cúi người hôn lên bụng anh rồi từ từ di chuyển xuống phía dưới, Tử Đằng căng thẳng đến mức cong ngón chân, cảm thấy trái tim thổn thức một cảm xúc ngổn ngang không nói được, căng thẳng muốn khóc nhưng lại không biết tại sao. Hắn hôn lên dương vật nhỏ phiếm hồng đang có xu hướng dựng thẳng, đầu lưỡi ngậm lấy quy đầu.

\”Ưm… Không… Cao Cảnh…\”.

Hắn mặc kệ tiếp tục liếm, hai chân Tử Đằng lúc này đặt lên bả vai hắn mà đung đưa, hai tay Cao Cảnh xiết eo giữ anh lại có chút chặt, da thịt hơi hơi ửng đỏ lên rồi, da thịt thật mỏng. Đối với con ngoan nhà lành như Tử Đằng làm sao mà chịu nổi kích thích này liền bắn ra, nhìn cách hắn đưa tay quẹt khoé môi đang dính tinh dịch, anh liền giật mình chột dạ không biết bản thân đang làm cái trò gì.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.