Mới sáng sớm thức dậy, người trong lòng liền đi mất. Đừng hỏi cảm giác của Cao Cảnh lúc này như thế nào?
\”Địt\”.
—————————–
\”Này, Tử Đằng\”.
\”Này, Cao Tử Đằng\”.
Lúc này anh mới giật mình đáp lại lớp trưởng một tiếng.
\”Vở bài tập cậu đâu?\”.
\”Bài tập?\”.
Trong đầu Tử Đằng lúc này, bài tập, bài tập là cái thá gì cơ chứ. Anh điên, anh mất trí mất thôi.
Thấy anh cứ thẫn thờ như thế, lớp trưởng không hỏi nữa mà lướt qua người anh.
Anh đã khóc, khóc rất nhiều, nhiều đến mức cứ tưởng mình đã bị mù. Nghỉ buổi sáng không thể nghỉ luôn buổi chiều, không thể cứ trốn tránh mãi như thế, không thể trốn cả đời. Có nên nói là may không khi cả hai không cùng lớp. Thấy đôi mắt sưng húp của anh, Cung Ngọc cảm thấy nên hỏi thăm vài câu. Chưa kịp mở lời đã bị Tử Đằng bắt lấy cánh tay.
\”Mày cưu mang tao một hôm được không?\”.
————————————
Mặc cho bao nhiêu sự cố gắng, Cao Cảnh thực không biết lúc anh muốn tránh lại khó gặp như thế. Anh cứ như biến mất hoàn toàn khỏi cuộc sống hắn, sáng không đến trường. Chiều cho dù giờ ra chơi tìm tận lớp cũng chẳng thấy đâu.
Bây giờ lại thấy hai thân ảnh sao vừa quen lại vừa lạ trước mắt, trong trí nhớ của Cao Cảnh không biết đã bao lâu hai người này không đi cùng nhau. Ghen ghét, đố kị hắn có đủ. Nên đi lên kéo anh về phía mình hay không, là do hắn quá gấp gáp rồi. Shit, phải làm sao đây, phải làm sao đây, em muốn nắm lấy anh giam giữ anh nhưng lại sợ anh đau.
Anh có bỏ em đi không. Anh có thương em không? Hắn không dám hỏi, nhạy cảm quá nhỉ, từ bao giờ thế. Từ lúc hắn biết hắn yêu anh không thoát ra được.
Không biết từ lúc nào, hắn đã vô thức chạy lại nắm lấy cổ tay anh.
Tử Đằng có chút giật mình.
\”Chúng ta nên nói chuyện với nhau anh nhỉ\”.
…
\”Liền xem không có gì?\”.
\”Anh bảo không có gì là không có gì?\”.
Thế Tử Đằng phải làm sao, nảy sinh tình cảm với nhân vật trong truyện à. Sai, chưa bao giờ là đúng từ lúc anh xem hắn thực sự là em trai. Là tình cảm, dẫu là tình thương hay tình yêu, thứ không nên xảy ra thì tốt nhất không nên nảy sinh.
Huống hồ vốn dĩ tình cảm còn là từ một phía.
Tự ti không?, sợ không?, làm sao không. Vốn dĩ Tử Đằng là người rất tích cực mà giờ này anh trống rỗng, linh hồn muốn vứt bỏ cả thể xác để chạy núp sau bức tường mặc kệ sự mạnh mẽ bản thân cố gắng dựng từng ấy năm.