Tử Đằng đi theo định vị mà Cao Cảnh đã gửi. Mỗi lần lo lắng là anh có thói quen cắn đầu ngón tay, Cao Cảnh hiền lành như thế lỡ bị ai hãm hiếp rồi sao? Đây là một bar club ở ngay trung tâm thành phố. Vừa định bước vào, Tử Đằng lại bị giữ lại.
\”Học sinh cấp hai thì về nhà nút sữa đi\”.
Cái gì cơ?, Cái gì cơ?, Tử Đằng không tính là thấp, anh cao tận một mét bảy mấy, không thể tin được Cao Cảnh có thể đi vào còn anh thì bị giữ lại. Tử Đằng trong lòng nảy lửa thù, đưa cho người bảo vệ tấm căn cước đã đủ tuổi. Hắn ta cứ liếc nhìn anh rồi quay xuống nhìn căn cước vẻ mặt ngờ vực.
Tử Đằng lấy lại căn cước, ngẩng cao đầu bước vào trong. Bên trong không gian khoáng đãng, nói tẹt ra là chỗ éo nào cũng có hai người quấn nhau. Tử Đằng đưa tay lên che mắt, ngó ngó nghiêng nghiêng đi tìm em trai. Ánh đèn nhấp nháy càng làm cho tầm nhìn ngày càng trở nên khó khăn hơn. Có một cánh tay bắt lấy bả vai anh, mùi rượu nồng nặc phả trên phía đỉnh đầu.
\”Em trai, chạy lung tung đâu thế muốn chơi với anh tí không?\”.
Tử Đằng bắt lấy cổ tay tên biến thái rồi nắm chặt. Mắt anh liếc nhìn ra phía sau, cả người bao phủ một tầng không gian u ám không vui. Tử Đằng mỉm cười, tay nổi gân xanh, tưởng như yếu ớt nhưng sức lại mạnh đến thế.
\”Muốn chơi như nào\”.
Tên biến thái muốn rụt tay lại nhưng bị anh bóp chặt đến nỗi kêu đau một tiếng. Không có nhiều thời gian, Tử Đằng tha cho hắn, trên miệng hắn lúc chạy đi còn lẩm bẩm tiếng chửi rủa. Thật ra từ hai năm trước lúc bị bắt nạt ở sân bóng Tử Đằng đã quyết tâm đi học võ, không uổng công những ngày học tập cực khổ đau nhức toàn thân khi ấy.
\”Bộp\”.
Một tiếng đổ vỡ vàng lên lập tức thu hút được sự chú ý của mọi người. Tử Đằng cũng theo phản xạ mà nhìn theo liền thấy Cao Cảnh ngồi trên ghế lô trên sofa, ánh mắt hắn cách một lớp kính toát lên vẻ ám trầm. Cô gái mặc một chiếc váy lụa dài tới mắt cá chân bị đẩy ngã nhào va phải cái bàn trước mặt, không tránh khỏi việc các những chai whisky bị ngã ra sàn phát ra tiếng động lớn. Vài chai còn rượu liền đổ thẳng lên người cô gái.
Mọi người đứng xem, vài người quây quanh cô gái đỡ cô ta đứng dậy.
\”Có sao không?\”.
Đôi mắt chim ưng của hắn sắc lẹm nhìn lên khiến cho tim Tử Đằng hẫng một nhịp vừa nhìn thấy khuôn mặt mềm mại của anh, hắn mới thả lỏng cơ mặt ra. Cả người hắn nóng hổi, được bàn tay anh sờ vào liền như cá gặp nước, đôi ngươi giãn ra, bàn tay hắn nắm lấy tay anh. Tử Đằng choàng tay hắn qua cổ mình.
\”Nào, chúng ta đi\”.
Ở phía sau, cô gái bị vài sợi tóc phủ lên mặt tức giận liếc nhìn thật kỹ bóng lưng hai người. Nơi đây ô long hỗn tạp nhiều vô kể, kẻ lưu manh ra vào không ít vậy mà Cao Cảnh lại dám vào đây uống rượu, hắn còn chưa đủ mười tám tuổi cơ đấy. Tử Đằng tự giễu trong lòng, mắc gì gần mười một giờ đêm mình phải gấp gấp gáp gáp đi tìm cái thằng nhóc chết tiệt này cơ chứ.
Lúc này cả hai người đang ngồi trên một chiếc taxi. Tử Đằng đưa tay vuốt ve tóc gáy hắn, còn Cao Cảnh dựa thẳng người ngả đầu vào vai anh, hắn cúi gầm mặt khó chịu cứ nhắm tịt cả mắt vào đấy, người ngày càng nóng lên như một đứa trẻ bị cảm, vừng tráng thấm đẫm mồ hôi. Tử Đằng nhíu mày, cơ hồ bị bỏ thuốc rồi. Cao Cảnh đan xen hai bàn tay vào nhau rồi xiết chặt.