Từ sáng sớm ở khối 12 trong ngôi trường cấp ba rộn ràng hơn hẵn. Cung Ngọc một tay kéo Quỳnh Giao ra phía sau lưng.
\”Này, mới sáng cậu làm gì vậy\”.
\”Cút\”.
Trương Bá nắm lấy bàn tay Quỳnh Giao, cậu ta muốn rụt tay lại nhưng bị hắn xiết đến đau.
\”Mới sáng sớm phát điên cái gì?\”.
Cung Ngọc nhịn không được cảnh Quỳnh Giao bị bắt nạt, liền trực tiếp nắm lấy cổ áo sơ mi của Trương Bá. Hai người giằng co qua lại một hồi. Còn Tử Đằng đang lẫn trong đám người, đang gặm chưa xong ổ bánh mì âm thầm hóng chuyện. Anh vừa cắn trúng miếng ớt, ôi mẹ ơi cay vãi. Nước mắt sinh lý bất giác rơi xuống má. Tử Đằng lại không chú ý vẻ mặt của mình có bao nhiêu giống chua sót, liền bị chụp hình lại mà không hay biết.
\”Bộp\”.
Trương Bá giơ một đấm đấm thẳng vào mặt Cung Ngọc, nhanh đến nỗi khiến hắn không phản ứng kịp ngã nhào ra mặt đất. Quỳnh Giao khụy một chân đỡ lấy Cung Ngọc vẻ mặt không giấu được sự bất an. Cung Ngọc sờ sờ lên mũi mới biết nơi đó giờ đang rỉ máu, hắn không đứng dậy vật lại Trương Bá chỉ tỏ vẻ đau đớn dựa vào lòng người đẹp.
Ngày hôm qua nhắn tin không trả lời, là đi hẹn hò với tên này còn dám nói dối hắn. Trương Bá rõ ràng là biết tên này đang giả vờ, trên trán càng hiện rõ gân xanh, trong lòng càng thêm phẫn nộ khi Quỳnh Giao liếc về phía hắn. Trương Bá siết chặt tay liền cảm nhận được bàn tay nhỏ bé ấm áp đang nâng tay mình lên xoa xoa.
\”Cậu không sao chứ?\”.
Đôi mắt hồ ly của Tử Đằng lúc nào cũng ươn ướt như chứa cả đại dương bên trong, nếu để ý kĩ phía dưới đuôi mắt còn có một nốt ruồi lệ, nhất thời làm cho Trương Bá quên mất cơn nóng giận. Chóp mũi anh đỏ hoe, hắn cảm thấy người này có chút thuận mắt. Nếu Quỳnh Giao nhìn trông đáng yêu, ngây thơ thì Tử Đằng lại ngược lại có chút quyến rũ, mưu mô nhưng không làm mất đi vê đẹp nam tính, có thể nói là đường nét mềm mại trông rất thanh tú.
\”Không sao cả\”.
Trương Bá cười với anh, Tử Đằng dịu dàng mỉm cười lại. \’Mịa bố mày còn chưa quên chuyện trái bóng đâu\’. Công chính đúng là có sức hút thật, vừa cười cả trai lẫn gái đều ngất ngây rồi, nhưng mà anh lại cảm thấy có để mặt lạnh hay cười thì Trương Bá vẫn không đẹp bằng em trai mình.
Quỳnh Giao nhìn một màn này đến bỏng cả mắt, Tử Đằng cố ý liếc nhìn Quỳnh Giao như đang đắc ý. Chỉ thấy cậu ta cắn môi mình chặt đến nỗi muốn chảy cả máu. Thoạt nhìn tưởng Tử Đằng đang chăm chút xem vết trầy ở bàn tay của Trương Bá nhưng thật ra là đang nhìn vụn bánh mì còn vương trên tay mình. \’Muốn ăn một ổ nữa\’.
Drama vườn trường sáng hôm kết thúc bằng sự can ngăn của giám thị. Mọi người giải tán ai về lớp nấy, Tử Đằng chống cằm nhìn về phía chỗ Cung Ngọc bấy giờ đang bỏ trống, hắn xuống phòng y tế rồi. Có ai ngờ Trương Bá sẽ đấm thẳng mặt Cung Ngọc như vậy chứ, không biết có nghiệp quá không nữa. Làm bạch liên hoa dễ cảm thấy tội lỗi ghê.
Đến giờ trưa, Tử Đằng đung đưa chân nhai trong miệng vài cục xúc xích không nhịn được mà liếc nhìn Cao Cảnh. Ăn cơm mà cứ như giải phẫu, tập trung, bình tĩnh ôn hoà nghiền ngẫm thức ăn, nho nhã rất thanh lịch. Đúng là thiếu gia nhà giàu từ nhỏ. Chắc đi lùi mới tới vạch đích quá. Tử Đằng gắp một miếng xúc xích lên trước mặt hắn, một tay chống một bên má hứng thú nhìn Cao Cảnh mắc bệnh sạch sẽ khó xử. Trái với suy nghĩ của Tử Đằng, hắn nhanh chống cắn lấy miếng xúc xích mà anh đưa. Tử Đằng biết Cao Cảnh có tính ưa sạch sẽ rất mạnh, hắn sẽ không tình nguyện dùng chung đũa của người khác như vậy đâu. Lại còn vẻ mặt mê hoặc đến vậy.