\”Mình về nhà em nhé?\”
Shin Ho quay sang nhìn Tae Baek khi hỏi, nhưng anh chỉ lắc đầu.
\”Không cần đâu anh, ăn tối trước rồi về ạ. Anh có đang muốn ăn gì không?\”
\”……\”
Shin Ho không trả lời ngay mà chỉ lặng lẽ nhìn chằm chằm vào Tae Baek. Có thứ gì đó ở anh không ổn—trông anh có vẻ bất an. Dù Tae Baek đang cố tỏ ra bình thường, Shin Ho không dễ bị đánh lừa. Họ đã dành hàng tiếng bên nhau mỗi ngày, vậy nên Tae Baek không thể qua mặt cậu.
Sau một lúc quan sát, Shin Ho nhận ra chuyện đang khiến Tae Baek đang bận tâm.
Quá khứ.
Nỗi kinh hoàng mà họ đã trải qua vẫn còn ám ảnh. Trong y học, nó được gọi là PTSD—Rối Loạn Căng Thẳng Sau Sang Chấn.
Đây là hệ quả thường gặp đối với những người lính đã từng trải qua chiến trận. Tae Baek đã phải chịu đựng những tình huống không khác gì chiến tranh. Không chỉ vậy, anh còn đối mặt với vô số sang chấn khác—tai nạn xe hơi, thiên tai, thảm họa, và cả cái chết của những người thân yêu. Nếu PTSD không xuất hiện thì mới là chuyện đáng ngạc nhiên.
Shin Ho cắn môi dưới đầy thất vọng. Đây là chuyện mà cậu không thể xử lý một cách đàng hoàng. Cả đời cậu là một người lính, thường xuyên tham gia các nhiệm vụ và trải qua những khóa huấn luyện đặc biệt để kiểm soát tinh thần. Nhưng Tae Baek thì không. Lẽ ra Shin Ho nên lường trước được chuyện này, nhưng cậu đã không làm vậy. Tae Baek, người luôn rạng rỡ, ngay thẳng và vui tươi, không hề giống kiểu người có thể bị đè nặng bởi bóng tối như thế này.
\”Mình về nhà ăn tối đi,\” Shin Ho nói, nắm lấy tay Tae Baek và nhẹ nhàng kéo anh đứng dậy.
Tae Baek ngập ngừng một chút trước khi đứng dậy.
\”Cũng được. Chúng ta có nên uống một chút rượu vang ở nhà không anh? Em sẽ làm pasta kem với thật nhiều nấm và thịt xông khói—một nửa mì, một nửa thịt xông khói. Hay tụi mình có thể mua bia. Anh cũng thích burger mà nhỉ? Em có nên mua vài cái trên đường về nhà không hay?\”
Tae Baek mỉm cười rạng rỡ khi nói, giọng điệu tràn đầy sự phấn khởi.
\”……\”
Shin Ho không thể không mỉm cười đáp lại và khẽ gật đầu. Sau đó, cậu nhận ra ly milkshake mà Tae Baek đã để quên, liền cầm lên và ném nó vào thùng rác ở gần đó. Tae Baek hầu như chưa uống được bao nhiêu, dù trước đó vẫn còn kiên quyết nói rằng không muốn lãng phí. Bỏ lại một thứ anh yêu thích đến vậy, lại quên ngay trên băng ghế của công viên—điều đó nói lên rất nhiều về tâm trạng rối bời của anh.
Nỗi lo lắng gặm nhấm Shin Ho khi cậu tăng tốc, tính toán con đường ngắn nhất để về nhà. Họ cần đến một nơi an toàn—không chỉ về mặt thể chất, mà còn là nơi Tae Baek có thể cảm thấy an tâm. Một không gian khép kín với những bức tường quen thuộc, yên tĩnh và dễ chịu.
Khi gần đến rìa Central Park, Tae Baek đột nhiên kéo tay Shin Ho, buộc cậu phải dừng lại.
\”Sao anh lại đi nhanh thế? Chậm lại thôi anh.\”