\”Ừm.\”
Không do dự, Shin Ho quay người và bước đi, để lại Tae Baek với vẻ mặt như thể đang hét lên rằng, Em đang rất khó chịu đó.
\”Gì vậy? Anh định cứ thế mà đi thật hả?\”
Nghe thấy lời phàn nàn của Tae Baek, Shin Ho dừng lại, xoay gót chân rồi quay lại. Cậu bước tới, vòng tay ôm lấy cổ Tae Baek. Tae Baek, như thể đã chờ đợi khoảnh khắc này từ lâu, ngay lập tức siết chặt vòng tay quanh eo Shin Ho. Môi họ chạm nhau.
Shin Ho chỉ định đó là một nụ hôn tạm biệt—chỉ là một cái chạm nhẹ, một cử chỉ \”Bảo trọng\” và \”Anh sẽ sớm quay lại thôi.\” Những lời tạm biệt vốn dĩ vẫn như thế, có đúng không? Một cái chạm môi nhanh chóng, nhẹ nhàng.
Nhưng có vẻ như Tae Baek lại có kế hoạch khác. Siết chặt eo Shin Ho như thể muốn nghiền nát cậu, Tae Baek nghiêng người về phía trước và trượt lưỡi vào bên trong. Sự ấm áp và mềm mại từ lưỡi Tae Baek khiến Shin Ho giật bắn lên theo phản xạ. Bỏ qua phản ứng đó, Tae Baek khám phá khoang miệng của Shin Ho như thể đó là lãnh thổ của chính mình, thoang thoảng hương kem đánh răng hòa quyện trong nụ hôn.
Không dừng lại ở đó, bàn tay của Tae Baek lướt đi một cách đầy táo bạo, nhào nặn mông Shin Ho. Một tay thậm chí còn luồn vào lớp dưới áo khoác của Shin Ho, vẽ những vòng tròn khiêu khích dọc eo cậu trước khi kéo cậu lại gần hơn, để hông họ ép sát vào nhau.
Tae Baek gần như ngấu nghiến cậu, chiếm lấy đôi môi và cơ thể của cậu mà không hề có chút do dự cho đến khi bờ môi của họ như thể bỏng rát. Chỉ đến lúc đó anh mới lùi lại, để lại cả hai thở dốc.
\”Haa…\”
Shin Ho đưa mu bàn tay lên chạm vào đôi môi đang ửng đỏ của mình, cảm giác nóng bừng không chịu nổi. Hơi nóng dường như lan đến tận da đầu cậu, xuyên qua những lọn tóc mà Tae Baek đã cẩn thận sấy khô vào trước đó. Nếu họ đi xa thêm chút nữa, thì cậu chắc chắn họ đã kết thúc bằng việc làm tình ngay tại lối vào. Thật tình…
Shin Ho trừng mắt nhìn Tae Baek đầy bực tức, nhưng Tae Baek chỉ mỉm cười như thiên thần rồi vui vẻ vẫy tay.
\”Đi đường cẩn thân nhé, anh yêu. Em sẽ đến đón anh sau khi anh xong việc. Cùng đi ăn một bữa tối thật ngon, rồi đụ nhau cả đêm nhé.\”
Shin Ho không thể nhịn được mà bật cười. Cậu không bao giờ có thể thắng được Tae Baek. Ít nhất là trong chuyện tình cảm, Shin Ho giống như một tân binh cấp ba trong khi Tae Baek là một chiến binh full cấp (max-level). Trước khi cậu kịp phản kháng, thì cậu đã hoàn toàn bị cuốn theo nhịp điệu của Tae Baek.
Chuyện đó đôi lúc khiến cậu choáng ngợp, nhưng phần lớn thì lại vô cùng đáng yêu.
Shin Ho nắm lấy cổ áo của Tae Baek và kéo anh sát lại, trao cho anh một nụ hôn sâu, chặt chẽ trước khi buông ra. Trước khi Tae Baek kịp phản đòn, thì Shin Ho đã nhanh nhẹn mở cửa và bước ra ngoài.
Cạch. Cánh cửa đóng lại sau lưng cậu. Mỉm cười rạng rỡ, Shin Ho bước nhẹ nhàng về phía thang máy. Được ai đó tiễn đi, biết rằng có người đang chờ đợi mình trở về, vẫn khiến cậu tràn đầy hạnh phúc.