[Novel] Lma-Ss – Hãy Gặp Nhau Khi Còn Sống-Ngoại Truyện – ❣︎ x 10 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Novel] Lma-Ss – Hãy Gặp Nhau Khi Còn Sống-Ngoại Truyện - ❣︎ x 10

Trên tay họ, Shin Ho và Tae Baek mỗi người cầm một khẩu súng trường nặng trịch. Bầu không khí đột nhiên chuyển sang lạnh lẽo và đáng quan ngại. Dù không rõ chuyện gì đang xảy ra, Tae Baek theo bản năng siết chặt ý chí.

Shin Ho nắm lấy tay cầm của cánh cửa trông giống như lối thoát hiểm khẩn cấp và ra hiệu cho Tae Baek bằng ánh mắt. Tae Baek gật đầu, nâng súng lên.

\”Một… hai… ba.\”

Shin Ho thì thầm khe khẽ, và ngay khi những lời đó rời khỏi môi cậu, cánh cửa kẽo kẹt mở ra. Tae Baek lập tức lao vào bên trong, nòng súng quét nhanh sang trái rồi phải khi anh quan sát xung quanh.

Sân thượng của cửa hàng lốp xe được phủ một lớp sơn chống thấm màu xanh đã phai, với một tấm biển vải cũ kỹ đang đập phành phạch ở trong gió. Những chậu cây đã chết khô và lốp xe đã bị bỏ rải rác ở khắp không gian.

May mắn thay, không có Mukbo.

…Mukbo?

Tae Baek nghiêng đầu với vẻ bối rối. Lẽ ra phải có Mukbo ở đây sao? Suy nghĩ ấy chỉ lướt qua đầu anh trong thoáng chốc, khi ở đằng xa, tấm biển quen thuộc của trạm thu phí Dong-Seoul dần hiện ra trước mắt.

[Dong Seoul] – [East Seoul]

Thật kỳ lạ. Biển hiệu ở cách xa hàng dặm, ẩn mình sau những rào chắn cao vút, vậy mà từng con chữ lại hiện lên rõ nét, sắc sảo như thể được phóng đại qua ống kính zoom. Tae Baek tặc lưỡi.

\’Ở đó à? Cũng phải thôi.\’

Anh cất tiếng gọi Shin Ho.

\”Hyung. Ở đây không có mukbo.\”

\”…\”

Nhưng không có ai trả lời.

Tae Baek quay lại, tim anh trĩu xuống. Shin Ho đã biến mất.

Nỗi hoảng loạn ập đến khi anh lao về phía cánh cửa. Bên trong vẫn chỉ là cầu thang tối tăm, vô tận mà họ đã leo lên trước đó. Không có dấu vết của Shin Ho.

\”Hyung…?\”

Tae Baek bước quay về phía sân thượng, ánh mắt hoảng hốt quét qua khoảng không rộng mở. Không thể có ai biến mất ở đây được—không có chỗ để trốn. Ấy vậy mà, Shin Ho đã biến mất.

Lần đầu tiên, Tae Baek nhận ra rằng anh hoàn toàn cô độc.

Đột nhiên, bầu trời tối sầm lại, chuyển thành một màu đen kịt. Không có sao, không có mặt trăng—chỉ là một khoảng trống vô tận của tuyệt vọng trải dài trên cao. Sự nặng nề của bóng tối như bóp nghẹt lấy anh.

Và rồi, cũng đột ngột như khi khẩu súng xuất hiện trên tay họ, vũ khí của Tae Baek đã biến mất.

Anh đứng đó, thở dốc, lồng ngực thắt chặt bởi sự bất an. Gần như vô thức, anh bước về phía mép sân thượng và cúi xuống—không phải để tìm Shin Ho, mà bởi cơ thể anh dường như bị một kịch bản vô hình dẫn dắt.

Nhìn xuống phía dưới, Tae Baek nuốt khan. Dưới kia, mặt đất nhung nhúc những con mukbo.

Những con mukbo gầm gừ và nhe nanh, những hình thù quái dị của chúng quằn quại khi xô đẩy nhau trong những đợt sóng đầy hỗn loạn. Những cái miệng mục rữa đang há rộng, phát ra những tiếng gầm khàn đục, nhầy nhụa.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.