Shin Ho chăm chú quan sát bản đồ với vẻ mặt điềm tĩnh. Thị trấn nằm sâu trong đất liền của Mỹ, cách xa nơi cậu và Tae Baek đang ở. Khoảng 1.400 dặm—tương đương khoảng 2.300 km. Đi bằng xe hơi là chuyện không thể; họ buộc phải bay.
\”Xa quá nhỉ. Cách chúng ta khoảng 2.300 km,\” Shin Ho nói.
Nghe vậy, đôi vai đang căng cứng của Tae Baek dần thả lỏng. 2.300 km—hơn gấp đôi chiều dài từ nam tới bắc của Hàn Quốc. Quãng đường đó có nghĩa là virus sẽ cần một khoảng thời gian mới lan tới được, nếu như nó thật sự lan đến đây.
Tae Baek thở ra một hơi thật dài, \”Haaah…\” như trút được gánh nặng tạm thời. Shin Ho vỗ nhẹ lên vai anh để trấn an, nhưng ánh mắt cậu vẫn dán vào điện thoại, thỉnh thoảng liếc nhìn bản tin đang phát trên màn hình.
Sau đó, Shin Ho hơi nhíu mày.
Có điều gì đó không ổn lắm. Hầu hết những con mukbo được phát hiện tại Mỹ đều đã trôi dạt vào bờ biển, thường phồng rộp, ứ nước, không còn đe dọa gì nhiều. Chỉ cần ném một viên đá trúng hay quật một cú gậy bóng chày cũng đủ để phá hủy cái xác đang phân hủy ấy.
Hải Quân Hoa Kỳ đã thực hiện các cuộc tuần tra biển một cách kỹ lưỡng, còn các chuyên gia thì tính toán dòng chảy để dự đoán nơi mukbo có thể đổ bộ và giám sát nghiêm ngặt những bãi biển có khả nghi.
Thế nhưng đột nhiên, lại xuất hiện một con mukbo còn nguyên vẹn và tràn đầy sức sống—mà còn là một con màu trắng—ở một ngôi làng hẻo lánh trong đất liền? Chuyện này không hợp lý một chút nào.
Khi Shin Ho gõ nhẹ vào mép điện thoại để sắp xếp lại dòng suy nghĩ, Tae Baek từ phòng ngủ bước ra. Anh mang theo áo ngủ của Shin Ho, giúp cậu mặc vào, sau đó vào bếp pha hai ly nước nóng: một ly sôcôla nóng đậm vị cho mình và một ly latte decaf ấm áp cho Shin Ho. Anh thậm chí còn kẹp theo mấy cái bánh quy dưới cánh tay.
Để đồ uống và bánh lên bàn cà phê, Tae Baek cười tươi rói, nhướng mày một cách đầy tự mãn.
\”Cảm ơn em,\” Shin Ho mỉm cười nhẹ khi nhấp một ngụm latte.
Tae Baek thả người ngồi xuống cạnh cậu. \”Mình có nên mang theo súng không anh?\”
\”Hưmm…\” Shin Ho trầm ngâm suy nghĩ.
Ngôi biệt thự này có đầy đủ các loại vũ khí—dù sao thì cũng là nước Mỹ mà. Dù là người nước ngoài, nhờ sự giàu có của mình, Tae Baek có thể dễ dàng mua súng với giá rẻ đến mức khó tin. Chúng chỉ bằng một phần nhỏ so với giá cả ở Hàn Quốc.
Tae Baek đã tích trữ vũ khí và đạn dược, nói rằng công dân Mỹ cũng nguy hiểm chẳng kém gì mukbo. Anh còn mua cả thiết bị cấp quân sự, như súng máy, áo giáp và lựu đạn, như một biện pháp phòng ngừa.
Dù Shin Ho cho rằng như vậy là quá mức cần thiết, nhưng cậu vẫn giấu súng ngắn và súng trường hạng nhẹ ở khắp trong nhà—trong ngăn kéo đầu giường, dưới bàn ăn, sau TV, trong kệ đựng dù ở lối vào, và thậm chí còn có cả trong bên hông của máy điều hòa.
Cậu đã giấu chúng khi nghĩ, \”Mong là mình sẽ không bao giờ phải sử dụng đến chúng.\” Nhưng giờ đây, tình hình dường như đang dần đi đến đúng chuyện không mong muốn ấy.