Một chiếc nồi cơm điện lớn nhẹ nhàng rung chuyển trọng lượng, báo hiệu cơm đã chín. Shin Ho, mặc áo sơ mi trắng, cầm một chiếc muôi múc cơm và nhìn chằm chằm vào nồi, chờ hơi nước bốc lên. Chẳng mấy chốc, hơi nước trắng bốc lên thật mạnh mẽ, và một mùi thơm nồng nàn lan tỏa ra khắp phòng.
Ngay cả khi đang quan sát, Shin Ho vẫn kiên nhẫn chờ đợi. Cuối cùng, khi nút trên nồi cơm điện kêu tách và bật lên, cậu nhanh chóng mở nắp. Cơm trắng bóng loáng dường như đang mỉm cười với Shin Ho, và cậu đáp lại nụ cười đó bằng một cái nhếch mép nhẹ.
Cậu hào phóng xới cơm vào hai cái tô lớn, thường được sử dụng để làm cơm trộn. Chỉ múc hai tô cơm thôi mà đã hết nửa số cơm trong nồi rồi.
Shin Ho quay lại và tiến đến bàn. Trên chiếc bàn màu hồng, cỡ trẻ nhỏ, có món canh kimchi bốc khói, rong biển, gà viên chiên trong ngập dầu và xúc xích nướng có những vết cắt.
Khi Shin Ho ngồi xuống trước bàn và đặt tô cơm xuống, Tae Baek đến với một cái muỗng và đôi đũa. Đó là một cái muỗng rất nhỏ và dễ thương, có rãnh giống như nĩa ở đầu và mặt mèo được khắc trên tay cầm—muỗng nĩa.
\”Không có muỗng dành người lớn,\” Tae Baek càu nhàu với vẻ mặt đầy thất vọng. Chắc chắn là giáo viên cũng ăn, nên phải có một vài chiếc chứ, nhưng dù anh có tìm kiếm thế nào, anh cũng không tìm thấy. Shin Ho nhận lấy những gì được đưa cho mình mà không phàn nàn gì, nhưng sau đó Tae Baek cười tinh nghịch và rút ra hai đôi đũa gỗ từ túi sau.
\”Nhưng, chúng ta có đũa gỗ nè anh.\”
Shin Ho cười khúc khích trước trò đùa ngớ ngẩn. Tae Baek ân cần tách đôi đũa gỗ và đưa cho cậu. Shin Ho nhận lấy.
\”Cảm ơn cậu vì bữa ăn, Tae Baek.\”
Đũa của Shin Ho tự nhiên vươn tới món canh kimchi. Nó được nấu ngon đến mức mùi thơm chua đặc trưng của kimchi lan tỏa ra. Cậu đã nuốt nước miếng vài lần chỉ vì mùi hương đó. Hơn nữa, đó là món ăn do Tae Baek làm. Bất cứ thứ gì anh làm đều ngon. Món canh kimchi này chắc chắn cũng sẽ rất ngon.
Shin Ho gắp một miếng kimchi lớn lên và gói nó trong một miếng cơm. Ngay khi cậu định mở miệng, cậu cảm thấy ánh mắt của Tae Baek. Shin Ho dừng lại và nhìn anh. Rồi Tae Baek, như thể đang thú nhận, nói nhanh.
\”Đây là lần đầu tiên em nấu canh kimchi đó. Hãy cứ nghĩ nó là một món gì đó trông giống canh kimchi thôi nha anh.\”
\”…\”
\”Em đã thử nêm nếm gia vị rồi, thêm tiêu, tỏi băm và các thứ khác nữa, nhưng vị—\”
\”Sẽ ngon thôi. Vì cậu Tae Baek đã nấu mà,\” Shin Ho nói một cách dứt khoát.
\”…\”
Tae Baek hít một hơi thật sâu. Shin Ho, như để chứng minh, nhét đầy miệng canh kimchi và nhai một cách nhiệt tình. Hương vị cay nồng và đậm đà lan tỏa khắp miệng cậu. Mỗi khi cắn miếng kimchi vừa mềm vừa giòn, nước cốt của nó lại ứa ra. Kết hợp với cơm, nó có một hương vị hoàn hảo. Ngay cả khi không ăn thịt, nó cũng ngon đến mức khó tin.
\”Ngon. Ngon lắm,\” má Shin Ho ửng hồng vì hạnh phúc. Cậu chưa bao giờ thực sự sống để thưởng thức những thú vui của vị giác, nhưng kể từ khi gặp Tae Baek, cậu đã thích đồ ăn ngon, điều này đang trở thành một vấn đề nho nhỏ.