Vào lúc 8 giờ tối, Shin Ho rửa qua người trong phòng tắm của cửa hàng nội thất. Đó là một phòng tắm nhỏ và cũ, nên cậu không thể tắm đúng nghĩa, nhưng ít nhất cũng có thể đánh răng, rửa mặt và gội đầu. Dù việc cúi đầu xuống bồn rửa hơi bất tiện, cậu vẫn cảm thấy biết ơn vì có thể rửa ráy.
Shin Ho bước ra khỏi phòng tắm, mái tóc ướt rũ xuống. Từ xa, cậu có thể nhìn thấy khu vực đã được ngăn cách. Tae Baek và Shin Ho đã bao quanh ghế sofa và bàn – nơi họ ăn tối – bằng những vách ngăn, dựng lên như những hàng rào chắn. Đó là cách họ tạo cảm giác an toàn, vì những kẻ phàm ăn sẽ không lao vào nếu không nhìn thấy mục tiêu rõ ràng.
Ngủ trong khu vực riêng của chủ cửa hàng có lẽ sẽ thoải mái hơn, nhưng Shin Ho không chọn nơi đó. Một không gian hoàn toàn khép kín thì vừa an toàn vừa không an toàn – cụ thể là, việc thoát ra sẽ trở nên khó khăn. Nếu cửa bị chặn, người ở bên trong sẽ bị mắc kẹt mà không có lối thoát. Thế nên, Shin Ho luôn ưu tiên những nơi có nhiều hơn một lối ra, hoặc những nơi mở ra từ nhiều phía, cho dù đôi khi sẽ bất tiện hơn.
Shin Ho xắn tay áo lên rồi tiến đến gần hàng rào. Cậu có thể nghe thấy tiếng súng nổ. Có vẻ như Tae Baek, người đã tắm từ trước đó, đang luyện tập bắn súng.
Sau bữa tối, Tae Baek đã bắt đầu tập luyện với khẩu súng của mình. Có vẻ như anh vẫn còn rất bàng hoàng bởi sự việc xảy ra vào buổi chiều, khi suýt nữa đã bị mukbo cắn.
Shin Ho kiên nhẫn dạy anh đủ thứ mà không hề tỏ ra khó chịu. Cậu thậm chí còn sắp xếp vài chiếc ghế ở xa và vẽ một vòng tròn đỏ lên lưng ghế để làm bia bắn.
Shin Ho nhẹ nhàng đẩy vách ngăn sang một bên và bước vào. Tae Baek đang đưa nòng súng xuyên qua khe hở của vách ngăn và kéo cò. Mái tóc vàng của anh, vốn còn ẩm khi Shin Ho đi rửa mặt, giờ đã khô và bồng lên như những hạt bồ công anh.
Shin Ho ngồi trên một chiếc ghế sofa đơn. Trên bàn là súng, băng đạn, đạn, nước và một tấm bản đồ. Shin Ho kiểm tra súng trước tiên. Cậu cần chuẩn bị trước, vì họ dự định sẽ khởi hành vào lúc bình minh vào ngày hôm sau.
Sau đó, cậu xem lại bản đồ và kiểm tra lộ trình đến Mokpo. Cậu đã xác định sơ bộ các điểm mà tàu điện ngầm bị trật đường ray và những tòa nhà sụp đổ trên đường đến cửa hàng nội thất, nên có vẻ như họ sẽ có thể rời khỏi Seoul một cách nhanh chóng vào ngày mai.
Shin Ho thở khẽ một tiếng rồi đậy tấm bản đồ lại, bắt đầu nạp đạn vào các băng đạn.
Đã bao lâu trôi qua rồi nhỉ? Tae Baek ngồi sụp xuống phía đối diện Shin Ho. Trông anh có vẻ như đã bắn hết cả ba băng đạn mà Shin Ho kêu anh luyện tập.
Anh chống cằm lên bàn, nhìn đờ đẫn về phía Shin Ho, người đang sắp xếp đạn. Mí mắt anh chớp chớp chậm rãi. Đôi mắt anh vương đầy vẻ buồn ngủ, vai cũng sụp xuống. Trông anh như đang vật lộn để giữ mắt mở, mũi nhăn lại rồi lại giãn ra.
\”Ngủ đi.\”
Shin Ho ra hiệu về phía chiếc sofa đối diện. Dù chiếc sofa ba chỗ quá nhỏ và hẹp để Tae Baek nằm duỗi người, thì ít ra nó vẫn tốt hơn là ngủ dưới sàn trống trơn.