[Novel] Lma – Hãy Gặp Nhau Khi Còn Sống – Chương 181 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Novel] Lma – Hãy Gặp Nhau Khi Còn Sống - Chương 181

\”C-cậu đưa cái này cho tôi à?\”

\”Đúng vậy. Nó sẽ hữu dụng hơn nhiều so với rìu hay gậy bóng chày. Tôi không cần phải nói cho ông biết nó quý giá như thế nào đâu nhỉ. Như vậy có thể xem là một dấu hiệu của sự tin tưởng rồi chứ?\”

\”Tất nhiên, tất nhiên rồi! Cảm ơn cậu. Cảm ơn cậu nhiều lắm.\”

Sự căng thẳng trên khuôn mặt rộng của Jing Yeom tan biến như bụi bay trong gió. Biểu cảm của ông ta tràn đầy sự nhẹ nhõm, yên tâm, thậm chí có cả niềm vui. Shin Ho nhanh chóng giải thích cách sử dụng khẩu súng, và Jing Yeom gật đầu, tập trung một cách chưa từng có trước đây.

Shin Ho khẽ cười và vỗ nhẹ vào cánh tay của Jing Yeom—một cử chỉ thể hiện sự đồng hành, một dấu hiệu của lòng tin. Chúng ta cùng chung một con thuyền, như thể cậu muốn nói. Jing Yeom nhe răng cười rộng, để lộ hàm răng vàng khè vì nhiều năm nghiện thuốc lá.

\”Hẹn gặp lại ông sau.\”

Nói xong, Shin Ho quay lưng bỏ đi. Jing Yeom, lúc này với một biểu cảm ngây thơ như con nít, vuốt ve khẩu súng trong tay như thể đó là thứ quý giá nhất trên đời.

Khi Shin Ho bước dọc hành lang, khuôn mặt cậu trở nên lạnh lùng, như thể nụ cười ban nãy chưa từng tồn tại.

Những người ti nạn tập trung trong sân trường, co cụm lại thành một nhóm gắn kết. Ở giữa sân là một đống đồ cao khoảng 1 mét, gồm sách giáo khoa, sổ ghi chép và mặt bàn học. Mùi xăng nhè nhẹ lan tỏa từ dống đồ đó.

Mọi người, tay nắm chặt những món đồ ít ỏi của mình và những vũ khí tạm bợ, nhìn chằm chằm vào đống sách với ánh mắt trống rỗng. Nguy hiểm rình rập cùng với tương lai bất định phía trước khiến họ khó mà tập trung được; suy nghĩ cứ mãi trôi dạt.

\”Chét sơn đi,\” người đàn ông mặc đồ bảo hộ nói, kéo họ ra khỏi trạng thái thất thần.

Những người đó lấy ra các ống sơn và chấm vào gót giày của mình. Một lớp sáng nhẹ màu xanh lá chanh phát ra—sơn này có tính huỳnh quang. Trông nó giống như những con đom đóm nhỏ bám vào chân họ.

Lọ sơn này có lẽ đã từng được sử dụng trong các lớp học vẽ của lũ trẻ. Người đàn ông to con mặc đồ bảo hộ đã đưa nó cho Shin Ho lúc nãy, gợi ý rằng nó có thể hữu ích. Quả thực, nó sẽ giúp họ dõi theo người đi ở phía trước trong bóng tối.

Tae Baek cũng sơn lên gót giày sneaker của mình, sau đó sơn một ít lên mặt sau giày của Shin Ho.

Vào lúc đó, gã võ sĩ tiến lại gần.

\”Chuẩn bị xong hết rồi.\”

Gã đưa một sợi dây thừng cho Shin Ho.

\”Cảm ơn vì sự nỗ lực của anh.\”

Shin Ho gật đầu cảm ơn ngắn gọn khi nhận lấy sợi dây. Cậu quan sát nó một lúc trước khi ra hiệu cho những người khác. Những người tị nạn tản ra khắp sân trường, lẩn vào trong bóng tối và các góc khuất để che giấu bản thân.

Shin Ho và Tae Baek tìm một vị trí ở gần cổng trước, nơi có một bức tường và một cây bạch quả lớn. Những trái bạch quả bị dẫm nát vương vãi trên mặt đất tỏa ra mùi hôi thối, nhưng cả hai đều không nhăn mặt—mùi của tàn tích của mukbo đã bám vào cơ thể họ từ lâu, làm tê liệt các giác quan.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.