Sức mạnh của gã võ sĩ thật đáng sợ, chém đứt đôi cánh tay của mukbo chỉ trong một nhát. Với sự thuần thục đáng kinh ngạc, gã chặt cánh tay thành ba phần—cổ tay, khuỷu tay và vai. Sau đó, gã cắt rời chân ngay dưới phần xương chậu, chia nó thành các đoạn: mắt cá, bắp chân, đầu gối và đùi, mỗi phần đều được cắt gọn gàng theo kích thước phù hợp.
\”Phải bắt đầu với tứ chi trước khi xử lý những thứ này. Cắt phần thân phải làm ở trên xô, nếu không máu và nội tạng sẽ bắn tung tóe ra khắp nơi mất.\”
\”…\”
\”…\”
Tae Baek và Shin Ho đứng lặng người quan sát khi gã võ sĩ làm việc với sự thành thạo đến đáng quan ngại. Theo phản xạ, Shin Ho bước lên chắn trước Tae Baek, ngón tay vô thức đặt lên chốt bảo vệ của cò súng.
Chẳng mấy chốc, gã võ sĩ đã chặt một con mukbo thành những mảnh rời rạc hoàn chỉnh. Hắn ngồi xổm xuống một bên gối, thản nhiên ném từng khối thịt vào trong xô.
\”Ajusshi, trước đây chú từng làm nghề gì vậy?\” Tae Baek hỏi, siết chặt thanh kiếm của mình. Gã võ sĩ bật cười.
\”Sao? Tôi trông giống mấy kiểu gã đã từng giết người rồi à?\”
\”À, tôi không có ý đó, nhưng… đúng là nó cũng đã lướt qua trong đầu tôi.\”
\”…\”
Gã võ sĩ chậm rãi quay đầu, ánh mắt lạnh lẽo khi quan sát Shin Ho và Tae Baek đang đứng sát bên nhau. Gã lơ đễnh tung một cánh tay bị chặt lên không trung, rồi bắt lấy nó trước khi nó rơi lại xuống cái xô.
\”Trước đây tôi từng làm chủ một tiệm thịt, nhóc con à.\”
Trái ngược với những nghi ngờ ban đầu, câu trả lời thẳng thắn của gã khiến Shin Ho và Tae Baek trông thấy nhẹ nhõm hơn, đôi vai căng cứng dần thả lỏng.
Shin Ho đưa cho Tae Baek một chiếc đèn pin trước khi đeo khẩu súng trường lên vai như một chiếc túi đeo chéo. Cậu gỡ đồng hồ và vòng tay ra, nhét chúng vào túi áo, sau đó lấy một đôi găng tay làm việc trong túi áo khoác denim của Tae Baek. Đeo chúng vào, cậu chồng thêm một lớp găng tay y tế ở bên ngoài trước khi bước về phía gã võ sĩ.
Cậu đưa một đôi găng tay về phía hắn, nói:
\”Đeo vào đi. Máu có thể mang theo virus đó.\”
\”Nếu đúng vậy, thì tôi đã trở thành một trong số bọn chúng từ lâu rồi.\”
\”…\”
Không nói thêm lời nào, Shin Ho để mặc chuyện đó trôi qua và ngồi xuống bên cạnh gã võ sĩ. Trong khi người đàn ông kia xử lý phần xác thịt của mukbo, Shin Ho bắt đầu lục soát quần áo của chúng. Đôi khi, cậu tìm thấy những món đồ như bóp tiền hoặc thẻ căn cước, nhưng cố tình giả vờ như không thấy.
Trong khi hai người đó làm việc một cách thuần thục để cắt nhỏ và phân loại những phần còn lại một cách ghê rợn, Tae Baek đứng cách đó vài bước, cầm đèn pin. Anh nghĩ rằng nếu cố gắng giúp thì chỉ khiến mọi thứ rối thêm, và cảnh tượng này đã đủ khiến dạ dày của anh quặn thắt. Sau khi tự tin nói với Shin Ho rằng mình đã trưởng thành, anh quyết tâm không để lộ bất kỳ dấu hiệu của sự yếu đuối nào.