[Novel] Lma – Hãy Gặp Nhau Khi Còn Sống – Chương 177 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Novel] Lma – Hãy Gặp Nhau Khi Còn Sống - Chương 177

\”……\”

\”Đừng tự mãn với những suy nghĩ như \’không thể xảy ra\’ nữa. Thôi bỏ đi.\”

Tae Baek cảnh báo bằng giọng lạnh lẽo, vẻ mặt vô cảm. Người đàn ông choáng váng trong bộ đồ bảo hộ ngẩng lên nhìn anh trong cơn mụ mị. Phớt lờ ánh nhìn hướng về phía mình, Tae Baek nắm lấy cổ tay Shin Ho và quay đi một cách thản nhiên. Shin Ho kìm nén một tràng cười khi đi theo Tae Baek.

Cảm giác thật lạ lẫm. Mô tả thế nào mới đúng nhất đây? Giống như có một người anh trai đáng tin cậy, sắc sảo nhưng cũng đầy mỉa mai. Hoặc có lẽ giống như có một người mẹ tuyệt đẹp, thông minh và thanh lịch đứng về phía cậu trong một trận cãi vã với bạn bè. Dù thế nào đi chăng nữa, đó cũng là một cảm giác tốt.

Shin Ho nhanh chóng bước nhanh hơn, háo hức tìm một nơi mà họ có thể ở một mình và đắm chìm trong một nụ hôn sâu.

Trong lớp học của Lớp 2-1, Shin Ho và Tae Baek đã dán mắt vào bản đồ trong suốt hơn một tiếng đồng hồ. Họ đánh dấu những địa điểm cần tránh, như bệnh viện, trung tâm thương mại và siêu thị—những nơi chật kín người. Lý tưởng nhất, hai người họ cũng muốn tránh cả các khu dân cư, nhưng vì đang ở một thành phố lớn, chuyện đó gần như là không thể, khiến họ khó có thể hoàn toàn tránh xa các khu chung cư.

Thay vào đó, họ thêm Ipamsan* vào lộ trình của mình—một ngọn núi khiêm tốn ở phía nam khu vực, không có bất kỳ con đường nào. Sau đó, họ kết nối những con đường ít người qua lại để tạo ra một tuyến đi.

*Này Berry cũng có kiếm trên Google thử rồi mà chắc ghi sai chính tả nên không biết nó là cái gì. Chắc là tên của một con đường?!

Nhưng chuyện chưa dừng lại ở đó. Dù có vắt óc suy nghĩ đến đâu, họ vẫn không thể tìm ra cách an toàn để băng qua \”sông mukbo.\” Những cây cầu mà họ đã từng đi qua trước đó như cầu Shingeum và cầu Muyeong đủ cao để họ có thể đi bên dưới mà không bị đám mukbo trôi nổi phát hiện.

Lần này thì khác, cây cầu thấp và nhỏ, đồng nghĩa với việc họ chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của lũ mukbo dù tiếp cận theo cách nào đi nữa. Những ý tưởng lóe lên trong đầu đều là những điều bất khả thi, như bay qua sông hoặc đào một đường hầm dưới lòng đất.

\”Ực… Cảm giác như đầu em sắp nổ tung rồi vậy.\”

Tae Baek gục xuống phía trước, đập đầu xuống bàn. Những chiếc ghế và bàn học nhỏ bé khiến anh trông thật lố bịch khi cố nhét mình vào đó với chiều cao 188 cm. Nhưng tiếng than vãn của anh lại mang một nét đáng yêu đầy bất ngờ. Shin Ho nhẹ nhàng vỗ lên phía sau đầu anh một cách trìu mến.

\”Hãy nghĩ thêm chút nữa đi. Chúng ta luôn tìm ra cách mà—ở trạm thu phí Dong-Seoul, ở Yongin, hay tại khu mua sắm. Chúng ta cũng sẽ nghĩ ra cách gì ở đây thôi.\”

\”Ựccc…\”

Tae Baek rên rỉ qua kẽ răng, trông như một nhà khoa học đang phát điên vì một bài toán không thể giải quyết. Mái tóc rối bù của anh càng làm tăng thêm độ ấn tượng của một người dần mất kiểm soát. Shin Ho cong ngón tay như một cái móc rồi luồn qua tóc Tae Baek, khẽ chải nhẹ. Chiếc vòng bạc trên cổ tay cậu khẽ đung đưa khi cậu di chuyển.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.