[Novel] Lma – Hãy Gặp Nhau Khi Còn Sống – Chương 178 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Novel] Lma – Hãy Gặp Nhau Khi Còn Sống - Chương 178

\”…Tự nhiên gì vậy?\”

Trước câu hỏi bất ngờ, Shin Ho nhướn mày nhìn Tae Baek. Tae Baek nhún vai rồi hỏi:

\”Hồi cấp 3, anh cũng khá nổi tiếng, có đúng không?\”

\”Không có, không có gì cả. Anh học trường nam sinh mà.\”

\”…Nghe cái này còn bực mình hơn nữa,\” Tae Baek lầm bầm, thoáng cau mày. Câu nhận xét lơ đãng của anh khiến Shin Ho khẽ bật cười.

\”Anh chưa bao giờ có thứ được gọi là \’được yêu thích\’ trong đời. Hồi đó, đồng phục của anh rộng thùng thình, anh thì chẳng có tí cơ bắp nào—nói thẳng ra thì, anh gầy như một que củi. Má hóp như thế này này.\”

Shin Ho hóp má lại, làm bộ mặt gầy guộc. Khi làm vậy, môi cậu vô tình căng lên, trông đầy đặn một cách kỳ lạ. Tae Baek, cảm nhận được sự căng thẳng khó hiểu trong lòng, vô thức siết chặt nắm tay rồi lại thả lỏng ngay sau đó. Không phải bây giờ, chưa phải lúc, anh thầm nghĩ, tự nhủ phải giữ bình tĩnh.

\”Tae Baek, còn em thì chắc hẳn đã rất nổi tiếng nhỉ.\”

Bây giờ đến lượt Shin Ho hỏi.

\”Ưm…\”

Tae Baek tặc lưỡi, quay ánh mắt đi chỗ khác, lẩm bẩm một mình, \”Mình nên sơn xong cái áo mưa này đi anh,\” rồi lắc lắc bình xịt trong tay. Shin Ho khẽ bật cười trước sự lảng tránh lộ liễu đó.

\”Không trả lời à?\”

\”Không phải là em từ chối trả lời, nhưng mà đào bới quá khứ kiểu này… có hơi vô duyên, có đúng không?\”

\”Vậy sao?\”

Shin Ho khẽ cười. Cậu không hề khó chịu khi Tae Baek lảng tránh câu hỏi. Trên thực tế, chỉ cần tưởng tượng về Tae Baek thời cấp 3 cũng đã đủ thú vị rồi. Dù không cần suy nghĩ nhiều, Shin Ho cũng có thể dễ dàng hình dung được rằng anh đã từng cực kỳ nổi tiếng. Có khi đến mức cả trường đều ngưỡng mộ anh.

Cao ráo, với vẻ ngoài nổi bật, bờ vai rộng và một gia thế không tầm thường—anh đúng chuẩn nam chính hoàn hảo trong một bộ phim truyền hình. Nhưng chính sự hoàn hảo đó lại mang chút gì đó sáo rỗng, thậm chí khiến người ta phải đảo mắt vì khó tin. Nhưng khi biết rằng một người như vậy thực sự tồn tại thì lại là một chuyện đáng kinh ngạc. Chắc chắn, không chỉ các cô gái, mà có lẽ cũng có một số chàng trai đã từng hoang mang trước cảm xúc của mình dành cho anh.

Tưởng tượng đến chuyện này, Shin Ho cảm thấy một niềm tự hào kỳ lạ đang dâng lên. Người đàn ông của mình. Hồi trẻ chắc em ấy còn rực rỡ hơn bây giờ nữa.

\”Nói chuyện kiểu này ngay trước khi ra trận có hơi điên một chút, anh nhỉ?\”

Tae Baek nói khi anh giũ chiếc áo mưa ra và mở nó ra.

\”Ngay cả trước khi chiến đấu, người ta cũng nói đủ thứ chuyện nhảm nhí mà. Ngồi trong xe quân sự với súng ống, quân nhân tám chuyện về việc quán net mới mở ở gần căn cứ, hay than thở vì thèm thịt heo xào cay. Thậm chí còn ước gì triểu đội trưởng của họ—một lão già cứng nhắc chính hiệu—chết quách đi cho rồi…\”

Shin Ho khúc khích cười, nhớ lại những ký ức xa xôi về đồng đội trên chiến trường. Tae Baek cũng bật cười theo. Cảm giác thật nhẹ nhõm khi nhận ra họ không phải là những người duy nhất hành động như thế. Nhưng cùng lúc đó, cũng có chút gì đó cay đắng—một lời nhắc nhở rõ ràng về việc họ đã trở nên quá quen thuộc với cuộc sống chiến trận.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.