Quản gia tất cung tất kính tiến vào, trình lên Trần Việt một tờ giấy.
\”Gia chủ, học đường sai người tới báo phu nhân cùng Tống thiếu gia ở học đường phạm sai lầm.\”
Trần Việt nhíu mày, y đương nhiên cho rằng Bạch Hề ngoan ngoãn hiểu chuyện sẽ không chủ động tìm Tống Tử Nhiên gây phiền toái, này nhất định là Tống Tử Nhiên sai.
Thương nhân ưu tiên lợi ích đã khắc sâu sâu vào trong xương cốt, nếu hai người thật sự nháo lên, y muốn bảo vệ Tống Tử Nhiên, nhưng đồng thời y cũng luyến tiếc để Bạch Hề chịu ủy khuất.
Cũng may quản gia kịp thời giải thích, \”Phu nhân cùng Tống thiếu gia không có cãi nhau, là trên lớp học không nghiêm túc.\” Quản gia biết năm sau khả năng cao gia chủ sẽ đổi chính thê, Tống thiếu gia và Bạch Hề ở chung hòa hợp, hậu trạch an bình có thể xem là một một chuyện tốt.
Nhưng không biết vì sao sắc mặt Trần Việt ngày càng khó coi, tờ giấy trong tay đập thật mạnh lên mặt bàn, bộ trà cụ rung lắc theo.
Y ngồi ngay ngắn trên ghế, ánh mắt lạnh lẽo, gân xanh ở thái dương bạo khởi.
Quản gia không biết làm sao, đột nhiên cảm thấy biểu cảm này của gia chủ tựa như một con mèo đực trẻ tuổi uy mãnh, nó coi trọng một con mèo cái nhưng lại đó con mèo đó chạy mất, con mèo được đó cũng có cái ánh mắt này, tức giận lại thất bại, ở trên nóc nhà gào ba ngày.
Khi tan học, học sinh tốp năm tốp ba kết bạn đi ra, tất cả đều có tinh thần phấn chấn hoạt bát.
Tống Tử Nhiên tất nhiên sẽ quấn lấy Bạch Hề nói không ngừng, khi thì lôi kéo Bạch Hề khoa tay múa chân, trên mặt hai người đều mang nụ cười.
Hai mỹ nhân nhi thân mật khắng khít cùng nhau đi ra, ai xem cũng đều cảm thấy đây là cảnh đẹp ý vui.
Nhưng Trần Việt lại cảm thấy hết sức chướng mắt, Bạch Hề đối với y trước giờ đều cung kính, chưa bao giờ thân mật như thế.
Bạch Hề dừng bước, một đạo ánh mắt lạnh như băng dừng trên người cậu, cậu cảm thấy sống lưng đều lạnh.
Quay đầu thấy xe hơi Trần Việt, nam nhân ngồi trên ghế lái đặt tay lên của sổ, lạnh lùng nhìn bọn họ.
Bạch Hề ngẫn người, bỗng nhiên cảm thấy ánh mắt Trần Việt nhìn bọn họ, tựa như… Bắt gian? Cậu không chút nghi ngờ, lúc này nếu ở Trần phủ, Trần Việt đã đem cậu treo lên phạt.
Cậu nhìn Tống Tử Nhiên, tự giác lui một bước, Trần Việt đích thân tới trường học, chắc là tới tìm Tống thiếu gia.
\”Lăn lại đây!\” Thanh âm Trần Việt giống như càng tức giận.
Rất tốt, Bạch Hề không cần suy nghĩ đã bước nhanh qua, dữ như vậy, khẳng định là kêu cậu.
Ngược lại phía sau cậu, Tống Tử Nhiên ở một góc độ Bạch Hề không thấy lạnh lùng nhìn chằm chằm Trần Việt, vẻ dịu ngoan ngày thường đã biến mất tăm.
Không khí bên trong xe thực lạnh, Bạch Hề tuy rằng không biết vì cái gì Trần Việt lại sinh khí, nhưng cậu biết chắc nếu dỗ không tốt người chịu khổ nhất định là cậu.