Bạch Hề ngủ trưa, bị tiếng ồn ào bên ngoài đánh thức. Cậu vốn đang ngủ rất ngon, nhưng bên ngoài thật sự ồn đến lợi hại.
Bạch Hề dễ dàng nhận ra trong đó có hai giọng nói quen thuộc, tâm tình lập tức rơi xuống đáy vực.
Đêm qua Bạch Hề bị lăn lộn đến kiệt sức. Buổi sáng khi được Trần Việt ôm từ trên lưng ngựa xuống, phân nửa cái lưng ngựa bị dâm thủy xối ướt, trên eo ngựa có sợi chất lỏng kéo dài chảy xuống dưới, đọng lại trên mặt đất bị gió hong khô lại, không thì tụ thành một vũng nước sốt.
Khi Trần Việt ôm cậu xuống, cậu gần như bị thao hỏng rồi, cả người ướt đẫm, chạm vào một cái liền hét chói tai cao trào, cơ thể cực độ mẫn cảm, hai cái huyệt căn bản khép lại không được.
Thảm hại như thế nhưng vẫn như cũ bị Huấn Giới Sư mang đi Thần Huấn, mở tử cung, đem quần lót ướt đẫm lấy ra mới coi như xong.
Bạch Hề xụi lơ nằm trên giường, thực mau liền ngủ, đến nửa điểm sức lực cũng không còn.
Lúc này bị người không nghĩ tới đánh thức, đôi mắt đen nhìn hết sức âm trầm.
Bạch Hề đẩy cửa tiến ra, đã đoán trước người đến là ai, bởi vậy khi cậu nhìn thấy đôi vợ chình kia cũng không kinh ngạc mấy.
Bạch phụ Bạch mẫu từ xưa đã biết Bạch Hề lớn lên nhất định sẽ không tầm thường, từ nhỏ đến lớn có nhiều người nhìn Bạch Hề thất thần, khi Bạch Hề cơ thể Bạch Hề vừa nẩy nở, người trực tiếp tới hỏi một đêm bao nhiêu tiền càng nhiều đếm không xuể.
Dù vậy, bọn họ chưa bao giờ nghĩ tới nhi tử song nhi nhà mình có một ngày sẽ trở thành chính thê gia chủ Trần gia.
Nghĩ như vậy tự nhiên cảm thấy chút tiền khi bán cậu vào Hồng Tụ Chiêu kia có vẻ như bé nhỏ không đáng kể.
Rốt cuộc là tiền bán người làm kĩ nữ nhiều, hay là tiền sính lễ chính thê Trần gia nhiều, không cần nghĩ cũng phân rõ.
Năm nới sắp đến, Trần Việt nên cấp chút tiền tài cung phụng nhạc phụ nhạc mẫu ăn tết mới đúng.
Nhưng bọn họ không dám trực tiếp tới tìm Trần Việt đòi, vì thế thừa dịp Trần Việt không có nhà, bọn họ liền tìm tới cửa, tìm tới nhi tử của mình đòi tiền.
Bạch Hề một câu cũng không muốn nói, \”Cút.\”
\”Ngươi dám không cho? Bạch Hề!\” Bạch phụ tức giận đến khóe mắt muốn nứt ra, \”Lão tử đối với ngươi cũng là tận tình tận nghĩa.\”
\”Trong thôn song tính nào không phải là chỉ cần một miếng thịt một con có là có thể ngủ một đêm? Lão tử chưa bao giờ để ngươi cùng bọn họ chung phòng qua đêm!\”
\”Nếu không phải ta ngăn cản, ngươi sớm đã bị ngàn người áp vạn người cưỡi, ở đâu ra phúc khí làm chính thê Trần gia!? \”
Phúc khí? A. Bạch Hề không nghĩ phản bác, chỉ cười lòng trong lòng.
Cha mẹ xác thật sinh cậu dưỡng cậu.
Cho dù cậu là song tính, lại chưa từng để cậu bị người tùy ý khi dễ, cũng không cho cậu làm việc nặng, song tính khác sớm đã bị nhóm đồ tể góa vợ cưỡng hiếp thân mình, Bạch Hề lại chỉ bị sờ qua.