Trần Việt cùng Bạch Hề mấy ngày nay hờn dỗi nhau, lúc này Bạch Hề chủ động tới cửa muốn xin lỗi, y đương nhiên sẽ không cự tuyệt.
Trong thư phòng trước sau như một yên tĩnh, Bạch Hề cảm thấy có thể nghe tiếng hít thở thấp thỏm của mình.
Cậu cúi đầu đứng trước mặt Trần Việt, môi hồng răng trắng, một bộ dáng tất cung tất kính, thoạt nhìn có vẻ giống tiên sinh và học trò– nếu không phải giây tiếp theo tay Trần Việt vói vào trong quần Bạch Hề thì càng giống hơn.
Bàn tay nóng như lửa lướt qua bắp đùi, sờ đến Bạch Hề run run.
Tay Trần Việt thật mau chạm đến một tầng vải dệt mỏng, nam nhân nhíu mày, ngón tay đột nhiên cong lại, quần lót tức khắc căng chặt tàn nhẫn đè vào huyệt non.
\”A a a– đau! Buông ra a a a a!!\”
Mảnh vải thon dài tiến vào thật sâu, thậm chí muốn đem hoa huyệt non mềm tách thành hai mảnh, mang đến đau đớn chua xót xuyên tim.
\”Không… Ô ô a a… Nhẹ chút… Gia chủ a a a…\” Bạch Hề mềm chân, nộn huyệt bị cái quần lót hung hăng đè ép, dán vào thật sâu, thẳng đến khi cậu chảy nước miếng, thiếu chút nữa không đứng thẳng nổi, nam nhân tà ác kia mới không nhanh không chậm dừng tay.
\”Ai cho phép ngươi mặc quần lót?\”
\”Hồi gia chủ, là mặc khi đi học đường, còn chưa kịp cởi ra ô ô…\”
\”Là nô sai rồi, về sau không dám… A a a a! Đau ô ô… Cầu xin gia chủ đừng kéo.\”
Trần Việt hỏi lại hỏi, nhưng một chút cũng không nghe Bạch Hề giải thích, tay không lưu tình câu lấy quần lót kéo thật mạnh.
Thẳng đến khi Bạch Hề hoảng hốt cho rằng hoa huyệt đã bị kéo tách thành hai nữa, không bao giờ khép lại được, ngón tay mới đột nhiên buông ra, mảnh vải thon dài đột nhiên được thả ra, trở về vị trí ban đầu, phát ra một tiếng \’bang\’ giòn vang, lưu lại một dấu ứ ngân hồng thấu, Bạch Hề phụ đầu lưỡi, đỡ mặt bàn mới có thể miễn cưỡng đứng thẳng, toàn bộ huyệt đau đớn run lẩy bẩy.
Một cái ánh mắt của Trần Việt, Bạch Hề liền nghẹn ngào đem áo ngoài cùng quần lót cởi xuống, miếng vải trắng kéo xuống, ướt lộc cộc có thể vắt ra nước, tiện huyệt giữa hai chân hiển nhiên bị chơi đến phát tao.
Thậm chí dâm thủy trong suốt còn chảy dọc theo bắp đùi đi xuống, ánh sáng chiếu vào tản ra màu sắc lấp lánh dâm mỹ.
\”Tao bức.\” Trần Việt nhàn nhạt mở miệng.
Bạch Hề rũ đầu, ngón tay run rẩy cầm lấy quần lọt ướt đẫm của mình, cậu lấy lòng dùng tiểu huyệt ướt dầm dề đi cọ tay Trần Việt, không dám phản bác.
\”Tự mình nhét vào huyệt đi.\”
\”Vâng…\”
Dưới ánh nhìn tham lam như lửa nóng của nam nhân, Bạch Hề thành thành thật thật đem miếng vài thô ráp nhét vào chặn huyệt lại, cảm giác vải dệt cọ vào thịt non làm cậu cuộn tròn ngón chân, cuối cùng ngón tay đột nhiên dùng sức, đem toàn bộ quần lót đều nhét vào trong.
Bạch Hề run rẩy đứng trước mặt Trần Việt, khóc đến lông mi đều ướt dầm dề.
\”Khóc cái gì mà khóc, còn rất sớm.\” Trần Việt phê bình một câu, \”Đem quần áo cởi sạch.\”