Mấy ngày cuối cùng được họ ở học đường, Bạch Hề cảm thấy rất là nhẹ nhàng thỏa mãn.
Xưng bằng hữu với Tống Tử Nhiên, còn phía Trần Việt, như y đã nói thật sự đối tốt với Bạch Hề, không có tìm Bạch Hề gây phiền toái, thậm chí còn tặng Bạch Hề một ít lễ vật quý trọng.
Phần lớn con cháu hào môn ở kinh đô đều tốt nghiệp ở học đường kinh đô, ngay cả Trần Việt cũng học ở nơi này hai năm.
Mỗi năm học đường kinh đô làm lễ tổng kết đều rất náo nhiệt, sẽ làm hoạt động bán hàng từ thiện, rất nhiều người thành công tốt nghiệp các khóa học trước của trường đáp ứng lời mời tham gia.
Lúc này gian hàng đã được sắp xếp đâu vào đấy, gió nhẹ thổi qua, cánh hoa theo từng đàn rơi xuống, đẹp không sao tả xiết.
Tiết mục giới thiệu các vật phẩm từ thiện thật dài, sau đó có rất nhiều thương nhân bên ngoài cũng được cho phép đi vào.
Bạch Hề bị Trần Việt nắm tay một đường đi tới. Cậu chưa bao giờ thấy qua hoạt động này, rất là cao hứng, trên mặt đầy nét tươi cười, nói một câu người so với hoa còn đẹp hơn cũng không quá. Thêm nữa hôm nay Trần Việt sai người làm cho cậu một bộ y phục mới, càng hiện lên nét yêu nghiệt, thường thường sẽ có người qua đường thất thần xem cậu.
Trần Việt nắm tay Bạch Hề, có chút bất mãn, \”Ngươi như thế nào lại không mang nhẫn?\”
Bạch Hề bất đắt dĩ, người này rõ ràng là không biết nhẫn có ý nghĩa gì, cứ luôn nhớ thương tại sao cậu không mang.
Cậu đã quá hiểu rõ Trần Việt, há mồm nói bậy, \”Hôm nay người quá nhiều, nhẫn quý trọng, lễ vật gia chủ tặng ta nếu bị mất ta sẽ luyến tiếc.\”
Trần Việt được cậu dỗ đến mày giãn ra, ngoài miệng lại không chịu bỏ qua, \”Lần sau phải mang, mất rồi ta lại đưa ngươi cái mới.\”
Không bao lâu liền có thương nhân tìm tới Trần Việt nói chuyện phiếm, hiệu trưởng cũng kêu người tới mời Trần Việt nói chuyện.
Bạch Hề nghe thấy phải rời khỏi chỗ này, khuôn mặt nhỏ có chút suy sụp, nhưng vẫn ngoan ngoãn đi theo Trần Việt.
Trần Việt không nỡ nhìn bộ dạng ủy khuất lại không dám nói này của cậu, đem một bao tiền cho cậu, \”Tự mình đi chơi đi, thích gì liền mua. Không được đi quá xa, chờ ta tới tìm ngươi.\”
Được tự do Bạch Hề tất nhiên cao hứng, thậm chí lấy lòng hôn mặt Trần Việt một cái, Trần Việt quả nhiên bị cậu lấy lòng, hào phóng buông lỏng tay ra.
Bạch Hề đi dạo khắp nơi, nhìn gì cũng cảm thấy mới mẻ, thẳng đến khi nhìn thấy các học sinh khác phần lớn kết bạn mà đi, bỗng nhiên nhớ tới Tống Tử Nhiên hôm nay như thế nào không có tới tìm cậu, có thể là bởi vì không muốn thấy Trần Việt? Nhưng hai người họ sớm hay muộn gì cũng phải thành hôn a.
Bạch Hề lắc đầu, không nghĩ nhiều.
Cậu thấy gian đồ chơi làm bằng kẹo đường, nhịn không được thò lại gần xem.
Sợi đường sền sệt quay cuồng trong tay lão bản, thực mau thành hình động vật hoặc đứa trẻ giống y đúc, mơ hồ tản ra mùi vị thơm ngọt.