\”Ngày nhỏ con muốn mua mô hình, lớn một chút thích chơi game, năm đầu thượng viện sống chết phải theo nghiệp vẽ. Con nhớ mình từng muốn đến mức nào không?…\”
Cố Khắc cúi đầu đứng giữa thư phòng, mùi gỗ, mùi sách trộn lẫn và cả mùi nhàn nhạt từ tách cà phê nóng hắn mang vào.
Cố Phách ngồi trên bàn đọc sách, nhấp một ngụm cà phê, chậm rãi hỏi chuyện con trai mình.
Cố Khắc không phủ nhận. Hắn từng thích mấy thứ đó đến điên cuồng, nhưng thời gian trôi qua, tuy vẫn thích nhưng cũng không nhất thiết phải có.
Cuộc sống và những trải nghiệm mới cho hắn biết trên đời còn nhiều điều làm hắn hứng thú.
\”Cha, vậy con người sẽ không thích thứ gì mãi sao? Mẹ thì sao? Cha thích mẹ chứ?\”
Cố Phách khép sách lại, ngước lên nhìn đứa con trai đã cao hơn nhiều so với lần gặp mặt trước.
\”Con vẫn vẽ tranh, nhưng sao lại không chơi game nữa? Con không còn thời gian luyện cấp, học kỹ năng?… Cha nghĩ là do không phù hợp…\”
Vẽ tranh thì khác. Thuở đầu vẽ tranh , hắn đã tùy tiện vẽ, có hứng thì vẽ và bây giờ thì cũng thế.
\”Nếu con vẽ tranh để nuôi sống bản thân. Số tiền mỗi tháng chỉ bốn chữ số, con dám chắc mình sẽ vui vẻ không?\”
\”Tình cảm hay bất cứ thứ gì cũng không tồn tại riêng lẻ, nó cần hòa hợp với nhiều thứ. Mẹ là người phụ nữ hợp với cha… \”
\”Cố Khắc, con sẽ lớn lên, gặp rất nhiều người, chỉ cần con thật sự sống, con sẽ gặp người phù hợp.\”
Người phù hợp sao?
Cố Khắc chợt mở mắt thức dậy trên giường nghỉ của phòng làm việc.
Là mơ.
Năm đó Cố Khắc 19 tuổi.
Hắn chọn buông bỏ tình cảm với mối tình đầu… Ừm… Là một gia đoạn khó khăn…
Cố Khắc ngồi dậy, kéo chăn lên cho Hà Chiêu đang nằm bên cạnh, sau đó đi đến bàn làm việc, chợt hắn thấy khung ảnh trên bàn.
Hắn không nhớ là mình đổi ảnh của Tạ Trúc Khuyên thành ảnh của Hà Chiêu từ bao giờ.
Hắn vuốt ve khóe môi đang cười tươi của Hà Chiêu trong ảnh, ánh mắt có cưng chiều, cũng có bất đắc dĩ.
\”Người phù hợp sao?…\”
Hắn càng chọn, càng không phù hợp…
Cố Khắc úp tấm ảnh của Hà Chiêu xuống và bắt đầu kéo tài liệu ra làm việc.
______
Thượng viện chưa phân ban sẽ không dạy buổi chiều, sau khi Cố Khắc làm xong công việc thì đánh thức Hà Chiêu vẫn đang ngủ say xưa.
Hà Chiêu phát hiện mình đang đắp một cái chăn bông, che khuất thân thể đầy dấu vết hoan ái, đồng phục của cậu đã được xếp gọn trên bàn… Có cả quần nhỏ.
Hà Chiêu đã chỉnh sửa xong clip.
Cố Khắc kiểm tra trước khi lưu lại.
Âm thanh d*m mỹ phát ra từ laptop khiến Hà Chiêu quỳ bên cạnh đỏ mặt, cậu biết rõ hình ảnh đang chiếu trên clip là gì.