Mẫu bánh mỳ, đậu phộng rang, dưa leo lát, cà chua lát, ngô chiên, nấm chiên.
Còn hai miếng cuối thì Hà Chiêu gặp chút khó khăn, l*n nhỏ khi ngồi không dễ đẩy thêm đồ vào lắm. Đứng hẳn lên không những bất thường mà khăn bàn cũng không che hết, hơn thế, vài thứ đưa vào lúc đầu hơi nhỏ, cậu sợ chúng rơi ra.
Hà Chiêu còn chưa nghĩ ra phương pháp thì Cố Khắc bình tĩnh đưa cho cậu một cây đũa, khẽ thì thầm:
\”Tôi giúp cưng mở l*n nhỏ, cưng tự đẩy vào đi\”
Nói xong hắn luồn một tay xuống phía dưới, dùng hai ngón tay tách mở âm hộ Hà Chiêu. Bàn tay đè lên môi âm hộ và âm vật khẽ xoay tròn.
Hà Chiêu đỏ từ mặt đến cổ, cậu biết Cố Khắc chỉ muốn chơi xấu, nhưng cũng không thể làm gì.
Đầu đũa chen vào âm hộ, chạm đến được nơi ngón tay Hà Chiêu không đẩy đến, đôi lúc đầu đũa bị lệch mà đâm loạn lên mấy điểm nhạy cảm.
L*n nhỏ lại ngoan ngoãn phun nước.
Mọi thứ đều không quá lớn nhưng Hà Chiêu vẫn cảm thấy hơi căng chướng.
Cố Khắc nhìn Hà Chiêu chật vật, cảm thấy cậu đáng yêu vô cùng, vì thế hắn không kìm được mà đặt lên trán cậu một nụ hôn. Sau đó dường như cảm thấy không đủ nên lại hạ môi xuống hôn nhẹ lên chóp mũi Hà Chiêu.
Nhân viên dọn món chính lén lút nhìn bọn họ, chỉ thấy anh chàng đẹp trai này đang dịu dàng kề sát thiếu niên nhỏ, mọi người đều cảm khái tình cảm hài người thật tốt, thật ngọt ngào.
Cố Khắc không làm khó Hà Chiêu nữa. Hắn chỉnh trang lại trang phục cho cậu, rồi cho phép Hà Chiêu dùng bữa.
Trên bàn đa số đều là món Hà Chiêu thích. Cố Khắc lấy cho cậu một chén cháo nấm:
\”Ăn cái này trước\”
Với Hà Chiêu vị này thật sự hơi nhạt nhẽo, nhưng cậu cũng không từ chối.
Cố Khắc không ăn quen nên phần lớn thức ăn đều vào bụng Hà Chiêu.
Cố Khắc trên bàn ăn có thói quen ít nói chuyện, ngược lại, Hà Chiêu lại kể rất nhiều, đặc biệt là mấy việc ở trường học.
Nào là tuần tới có một cuộc thi quý, cậu mãnh liệt yêu cầu Cố Khắc đừng gây sức ép chuyện kia nữa, cậu muốn chuyên tâm học hành. Nào là tháng sau là đại hội thể thao, cậu rất ranh mãnh đăng ký vào đội hậu cần nên không phải tham gia. Nào là kỳ tới là kỳ hè. Cậu muốn được đi biển.
Cố Khắc đôi lúc sẽ đáp vài câu, không khí giữa hai bọn họ vô cùng hòa hợp.
Bỗng nhiên chuông điện thoại của Cố Khắc vang lên.
Hắn lấy điện thoại ra xem.
Hà Chiêu ngừng nói, tự gắp một miếng thịt hầm.
Cố Khắc cau mày, sau đó tắt ngang máy, rồi để điện thoại trên bàn. Tâm trạng hắn dường như không tốt, tuy nhiên, rất nhanh đã điều chỉnh xong.
Hà Chiêu lén lút nhìn trộm một cái, sau đó gắp cho hắn một đũa gỏi trộn không cay.
Cố Khắc đưa tay sờ sờ cái bụng non mềm của Hà Chiêu, biết cậu cũng sắp ăn xong bèn gọi phục vụ ra để chọn đồ ngọt.